View Single Post
  #101114  
Old 01-07-2013, 19:08
Yasushi Akimoto's Avatar
Yasushi Akimoto Yasushi Akimoto is offline
Junior Member
 
Join Date: 01-2013
Location: Japan
Posts: 1,731
Re: AKB48 - Tất cả post vào đây!

Dạo này không có gì để hóng, mời các thím đọc mẩu truyện tiên - kiếm hiệp của thím lều báo viết trên room chat của garena, mọi ý kiến thắc mắc góp ý xin vui lòng liên hệ tác giả.

______________________________





Sài Gòn phim dịch và lồng tiếng, Fafilm Việt Nam phát hành, bộ phim: “Vĩnh Hà thiên thư”.

Nguyên tác: Tiết Thỉ Tưu Phỏng Tử
Người dịch: Á Kị Phì, Vô Tuân

Với sự tham gia của các diễn viên:

conrole-l..............Côn Hồ Tử
cowboy1991.........Cao Bội
helviolet...............Hiệu Tử
zaizai152..............Ni Giai Giai
RBC_Kawaiii...........Lôi Bách Khải
zerotuan.............. Vô Tuân
ptthieny...............Thạch Ý
Rotk48.................Lỗ Tứ Bát
love6985..............Lục Cửu Bát Ngũ (Lục Ngộ)
bonita..................Bố Nhĩ Tá
huucbvn1991.........Hữu Vân
revendark94...........Vũ Đắc
jjlinz1....................A Lỵ Bố Di Linh
Yeah_oh................Dạ Ô
green turtle............Lục Giáp Quy
MDvn.....................Ma Đế
hd6850..................Hạng Thiên Đáng
Larushi...................La Trí Vũ
fancc....................Phàn Ánh
fancc....................Á Mị Sĩ Mị Phu
fancc....................Tố Sĩ
fancc....................Hùng Miêu
fancc....................Bố Kỹ
fancc....................Minh Quân Lão Tổ
fancc....................Hồng Nữ

Và một số diễn viên khác…





Một thế giới mới, một chân trời mới

Hồi một - Lịch lãm

Án Kinh Ba đại lục trải qua hơn ngàn năm lịch sử, con người, xã hội phát triển đã tới đỉnh cao. Ở đại lục này, sức mạnh đương nhiên đại biểu cho quyền lực tối cao. Toàn đại lục tuy chỉ có vài chục thành thị, nhưng các tông phái võ công thì nhiều vô số kể. Khác biệt ở đây là, các tông phái đỉnh cao ko những ko phải phục thị các thành chủ mà trái lại, đế quốc hoàn toàn phụ thuộc vào các tông môn này. Thành chủ trong mắt các đại chưởng môn tuyệt đại đương thời dường như ko đáng để mắt, thích cầm thích nắm muốn là được.

Căn Nhĩ thôn đang buổi ban sáng, khí trời đẹp đẽ, dân cư tấp nập mua bán. Trong tửu lâu, một lam y nam nhân vừa thưởng trà, vừa ngắm nghía phố phường, vẻ mặt vô cùng vui thích. Y rất thích không khí nhộn nhịp sinh động thế này, so với thời gian trước kia của y thật sự là một trời một vực, ko đáng nhắc tới. Cơ mà, để có được chút tự do thế này, y cũng chuốc lấy không ít phiền phức a.

Y chợt nghĩ tới vẻ mặt của vị Chủ nhiệm Đường chủ khi biết y đào mệnh khỏi sư môn, trốn ra ngoài lịch lãm thế này. Theo quy củ của tông môn, nhẹ nhất y cũng bị đánh hơn trăm roi, bắt sám hối ở thạch thất hơn một năm mới được thả. Chủ nhiệm Đường chủ dĩ nhiên càng thảm hơn, nếu y bị gã tìm thấy, chắc chắn ko bị chém làm hai mảnh thì cũng bị lột da.

Đang miên mang suy nghĩ, đột nhiên dưới đường ồn ào huyên náo cả lên. Một đoàn người ngựa khí thế vô cùng hung hãn chạy thẳng vào phiên chợ, ánh kim loang loáng hiển nhiên đều mang hung khí bên cạnh. Gã dẫn đầu còn khủng bố hơn, mặt mày nhăn nhúm, đầu tóc bờm xờm, thật rất giống cường đạo a! Chỉ thấy gã vung đao chỉ mặt đám thôn dân, quát to:
- Căn Nhĩ thôn các ngươi trễ thuế đã ba hôm rồi, dám không nể mặt bổn đại gia. Hay các ngươi thấy đời dài quá, muốn giải thoát sớm thì lão tử phụ cho 1 đao?

Đám thôn dân biểu tình sợ hãi rúm ró, tuy nhiên hiển nhiên biết đám cường đạo này, bằng chứng là ko ai bỏ chạy, chỉ sợ hãi run cầm cập, mặt cắt ko còn hột máu. Một gã trung niên run rẩy bước ra, thiểu não nói :
- Đại vương xin thương tình, mấy hôm trước người của Thập Thất thành mới đến thu thuế, nay các đại vương lại tới, thôn gia quả thật ko chuẩn bị kịp. Mong các đại vương từ bi hỉ xả, cho thôn gia chúng tôi thêm thời gian chuẩn bị, nhất định sẽ nộp đủ cho ngài.

Gã đại vương kia hiển nhiên ko thích nghe giải thích. Liền vung đao chém xuống, 1 nửa quầy thịt bên đường bị y chặt vỡ làm đôi, máu thịt tung bay, quả nhiên có tính chấn nhiếp. Y quát:
- Từ bi con mẹ nó, bổn lão gia đáng sợ hay là Thập Thất Thành đáng sợ.

Gã trung niên sao dám nói gì, chỉ dám gật đầu, mồ hôi tuôn như suối.
Tên đại vương lại gằn giọng nói tiếp :
- Ta ko cần biết các ngươi thế nào, đến ngày mai mà ko lo đủ tiền, chỉ e thôn này có vài người ko cần thở nữa rồi.
Y nhìn quanh một hồi, lại nói :
- Hôm nay ta đã tới, ko thể về không. Đành tạm lấy một cái thủ cấp mang về, coi như là cảnh cáo.
Lời vừa dứt, đao đã nháy lên, chém ngang cổ người trung niên nọ.

Lam y nam tử đã từ tửu lầu đi xuống từ lâu. Y thấy "đại vương" như hung thần ác sát đã sớm ko lọt mắt, lại thấy y vung đao chém người, ko kịp suy nghĩ liền phất tay, ám tiễn bay ra giải vây nhanh như chớp.
Chỉ là ko ngờ, lúc y phóng tiễn, chợt thấy một bóng đen lao vụt tới, chụp lấy cổ tay gã đại vương nọ. Ám tiễn theo tới, chấn gãy sống đao, chỉ thấy ba tiếng la hoảng đồng thanh vang lên.

Một tiếng hiển nhiên là của gã trung niên suýt chết hồi nãy, y sợ tới mức thần hồn phụ thần, ngã rạp ra đất, hai tay ôm lấy đầu. Tiếng la còn lại, một đến từ gã "đại vương" nọ, một là của hắc y thanh niên đang chụp cổ tay y.

Lam y nam tử thấy y thân thủ phi phàm, xuất thủ thần tốc, không kìm được nhìn kĩ chân dung của y. Chỉ thấy hắn ta thân thể cao to, tướng mạo uy vũ, thật khác thường.
Mặt mày y cũng ko coi là tuấn tú, chỉ là rất có khí chất, chững chạc điềm đạm. Nét mặt còn có chút ngây thơ, ngơ ngác, là điểm thường thấy của các thanh niên mới lăn lộn giang hồ.
Tuy nhiên dòm bộ râu quai nón rậm rạp của y thì hai chữ "thanh niên" khó có thể gắn cho y được.

Tên "đại vương" cổ tay bị khóa, hiển nhiên sợ hãi vô cùng. Đầu y chưa kịp minh bạch đã lập tức gào to :
- Người đâu, lên !

Đám người ngựa theo sau y thấy sự lạ xảy ra, bọn chúng tuy trong lòng kinh ngạc nhưng đã quen thói bạo ngược, lại đông đảo nhân số, sao lại sợ một gã nam tử râu quai nón được ? Chỉ thấy đao kiếm vung lao, nháy mắt đã ùn ùn lao tới hắc y nam tử

Hắc y nam tử hừ lạnh một tiếng, y đang muốn tìm vị cao thủ phát tiễn khi nãy, lúc này đành phải gạt qua một bên. Tay phải y đang chụp cổ tay gã "đại vương" liền phất mạnh, thân hình gã đại vương cũng ko kém liền bị y quăng như búp bê, đập thẳng vào kị mã đi đầu.
Chỉ thấy tiếng kêu chói tai, người ngựa va đập mạnh ngã sóng xoài, đội ngũ cường đạo liền rồi loạn. Hắc y nam tử thân hình lao nhanh tới, song chưởng vung lên....
Chưa đầy ba khắc, toàn bộ đám cường đạo đã ngã rạp dưới mặt đất.

Lam y nam tử chứng kiến toàn bộ sự việc, trong lòng cảm thấy rất hâm mộ. Y có thể thấy võ công hắc y nam tử sử dụng rất cao mình ,quyền lực phân phó tuyệt hảo ko thừa ko thiếu 1 ly, quả là cao nhân khó gặp. Tuy nhiên y ko biết bí pháp của môn các, dù tài năng như vậy cũng ko thể phát triển tới mức tuyệt hảo như lam y hán tử đc.
Đám cường đạo bị dẹp sạch, nằm bò toài trên đất. Một số tên còn chút sức lực sợ hãi nói :
- Chúng tiểu nhân biết lỗi rồi ,đại nhân tha mạng !

Hắc y hán tử nhìn bọn chúng, khinh bỉ nói :
- Vô dụng , chỉ biết áp bức dân lành. Hôm nay ta thay mặt Thật Thất thành tru diệt các ngươi. Thôn trưởng, ngươi mau cho người trói bọn chúng lại, chút nữa sẽ có người của Thập Thất thành tới xử trí.

Câu cuối là hướng về thôn trường mà nói. Thôn dân bị bọn đạo phỉ hoành hành mấy ngày nay, trong lúc hiển nhiên vô cùng phẫn nộ, trong giây lát đã trói chặt chúng lại. Bọn đào tặc thì sắc mặt thê thảm vô cùng, tự rủa bản thân 18 vạn lần : Không ngờ lại đụng phải cao thủ của Thập Thất Thành, quả là số chó gặm mà.

Hắc y nam tử nhìn quanh một vòng, liền ôm quyền nói dõng dạc :
- Tại hạ Côn gia của Thập Thất thành, hành sự lỗ mãng làm mất hứng trừ bạo của anh hùng. Không biết vị anh hùng khi nãy ra tay có ở đây xin hãy ra mặt, tại hạ trong lòng vô cùng cảm kích.

Lam y nam tử thấy y khí khái trượng nghĩa đã ôm lòng hâm mộ, thấy y bày tỏ ý định lập tức từ trong đám đông rẽ ra. Y cũng muốn thể hiện chút công phu hơn người, thân hình cứ như đằng vân lướt tới, thực là khinh công trác tuyệt
Côn gia nhìn thấy y thể hiện chút công phu, trong lòng có chút kinh ngạc, song liền niềm nở nói :
- Tại hạ Côn Hồ Tử, xin hỏi vị huynh đài này là?

Lam y nam tử cũng ôm quyền đáp lại :
- Tại hạ là Cao Bội, thân phận ko tiện tiết lộ. Huynh đài trượng nghĩa thành thục, tại hạ hâm mộ vô cùng.

Hai người vừa gặp lần đầu đã thấy đối phương vô cùng hợp tính, sao có thể ngờ được sau lần gặp mặt này, cuộc đời của cả hai đều theo ngã rẽ khác, khuấy đảo cả thiên hạ...

Hết hồi một.


__________________________


Hồi 2 : Tín niệm - Môn các đích bí kĩ

Sau khi dẹp loạn đạo phỉ, Cao - Côn hai người thuận đường du hành, đối ẩm với nhau vô cùng hợp ý. Họ Cao thích thưởng trà đã đành, ko ngờ gã râu ria Côn gia xem vậy mà lại là một tay nho nhã, trà đạo cũng có hiểu biết ko tệ. Chặng đường từ Căn Nhĩ thôn tới Thập Thất thành của bọn họ vô cùng lý thú.

Giao thiệp với họ Cao mấy hôm, trong lòng Côn Hồ Tử đã mường tượng được tính cách của y. Cao Bội thực sự rất hiếu kì, mười việc ko hiểu thông hết chín, dường như với mọi việc y đều vô cùng ngây ngô. Tuy nhiên y một mực ko chịu tiết lộ gia thế, khiến họ Côn chỉ có thể ôm lòng ngờ vực mà thôi.

Cao Bội ko nói, Hồ Tử cũng ko ép y. Hai người trên đường đàm luận rất nhiều nhưng tuyệt ko nhắc tới võ công, Hồ Tử có cảm giác họ Cao rất thần bí, công phu rốt lại cao tới mức nào y cũng ko nhận ra được, tuy nhiên tuyệt ko kém hơn y.

Cách thành Thập Thất chừng 5 dặm, chợt xảy ra biến cố.
Côn Hồ Tử vào tửu quán bên đường dừng bữa, chợt thấy sắc mặt y biến đổi kì lạ, lại vội vàng dấu đi. Cao Bội tuy ko hiểu chuyện đời nhưng nhãn lực rất lợi hại, đương nhiên cảm giác có gì đó ko ổn, liền hỏi gấp :
- Côn huynh, xảy ra chuyện gì à ?
Hồ Tử giật mình, vội lắc đầu nói :
- Ko có chi, Cao huynh chúng ta hữu duyên tương ngộ, mấy ngày qua thật thú vị. Tại hạ đột nhiên nhớ ra đại sự gấp gáp, trong lòng hổ thẹn, lại để huynh nhận thấy rồi.
Cao Bội kinh ngạc hỏi :
- Đại sự quan trọng à ?

Hồ Tử gật đầu nói :
- Tại hạ phụng mệnh của Thành Chủ mà tới, ko phải chỉ xử trí Căn Nhĩ đạo tặc mà thôi. Thật sự đáng tiếc ko thể bồi tiếp Cao Bội huynh được. Huynh cứ điềm nhiên dùng bữa tiếp, tại hạ ko thể phó mệnh, xin cáo từ.

Nói xong y đặt nén bạc xuống bàn, ôm quyền chào lần cuối :
- Cao huynh, hậu hội hữu kì.
Cao Bội biết y mang nhiều bí mật, lần này vội vã rời đi tuy thần bí nhưng cũng ko tiện ngăn cản, đành ôm quyền từ biệt.

Hồ Tử thấy dang vẻ luyến tiếc của y, liền nói :
- Cao huynh nếu có dịp hãy tới Thập Thất thành chơi, tại hạ cư nhiên bồi tiếp huynh hết lực.
Cao Bội cũng trả lễ, chân thành đáp :
- Đa tạ.

Nhìn bóng Hồ Tử vụt xa, trong lòng Cao Bội có chút buồn bực. Dù sao kinh nghiệm lịch lãm của y quá ít, với những cảnh như thế này ko khỏi có chút đau lòng. Bữa ăn cũng ko thấy ngon miệng, liền rời khỏi tửu lâu thật sớm.

Nếu y bước ra khỏi tửu lâu trễ hơn dăm phút, chỉ e huyết tương sẽ nhuộm đỏ cả tòa lầu.

Y vừa bước ra lập tức cảm giác một sát khí rất đáng sợ xông tới, liền nhanh nhẹn lùi vào góc tường, ẩn thân thuật thi triển, tức thì khí tức ngưng tụ lại ko để hở chút nào.

Một tử y nhân xuất hiện ko biết từ khi nào xuất hiện, đã hiện ra dưới chân cầu thang tửu quán. Sát khí của nàng rất mạnh, đến mức chưởng quản muốn tắt thở.
Một giọng nói thanh thót vang lên :
- Lam y nhân khi nãy đã đi đâu rồi, trả lời thành thật chính xác cho ta.

Khó mà tin được người có sát khí khủng bố như vậy lại có giọng nói êm dịu cuốn hút, khiên người nghe mê ly. Đồng thời với lời nói của nàng, một thỏi vàng nhè nhẹ theo tay đặt lên bàn.

Gã chưởng quản vội hít một ngụm lương khí, tự ổn định tinh thần lại. Tử y nữ tử này sát khí ghê gớm xong giọng nói lại ngọt ngào vô bờ, y như tưởng tượng ra một dung mạo tuyệt thế trong lòng, lại thêm thỏi vàng lóe mắt làm cho y thêm ko biết boa nhiêu dũng khí, linh quang nhất động lập tức vanh vách trả lời :
- Đại gia... à không đại cô nương đã hỏi, tiểu nhân cũng ko rõ Lam Y hán tử khi nãy đi đâu...

Y vừa nói ko biết, chợt cảm thấy ánh nhìn lạnh lẽo của Tử y nữ nhân, bàn tay nàng lại nhẹ đặt lên khối vàng như muốn thu về. Y hốt hoảng nói tiếp:
- Đại cô nương chớ giận, tiểu nhân chưa nói hết a... Khi nãy Lam Y hán tử cùng với bằng hữu đàm thoại, có nhắc tới sau này sẽ tới Thập Thất Thành dạo chơi.

Tử y nữ nhân vừa nghe y nói tới 2 chữ " bằng hữu " mi mắt chợt dựng ngược, gằn giọng nói :
- Y có bằng hữu ?

Chưởng quản gật đầu đáp. Giọng nói êm dịu kia lại phát ra, lần này có thêm chút hàn khí :
- Ngươi phác họa được hình người đó ra đây, thỏi vàng này cho không ngươi.
Nói đoạn, nàng phất tay lên, thỏi vàng khối theo tay nàng bay chầm chậm tới, lướt vào lòng bàn tay chưởng quản, nhẹ nhàng rơi xuống.

Chưởng quản trong lòng sợ hãi, thầm nghĩ vị cô nương này công phu quả thật dễ sợ. Y đã nghe qua các đại cao thủ dụng lực như thần, có thể thu phát vật tùy ý, nhanh chậm theo tâm. Chẳng lẽ đại cô nương hung thần ác sát này đã đạt tới cảnh giới siêu cấp cao thủ rồi sao.
Tuy thế y cũng vô cùng phấn khởi, lập tức vỗ ngực nói :
- Đại cô nương yên tâm, tại hạ nhất định ko làm cô thất vọng.

Trong lòng y thầm cười lớn, ai thì ko phác họa được, chứ gã râu ria xồm xoàm kia, lựa ra trăm người cũng ko có tới 1 người giống hắn, làm sao mà sai biệt được. Thỏi vàng này không lấy được về tay, thì chặt đầu y xuống di là vừa.

Cao Bội dĩ nhiên ko biết Tử y nữ nhân dò hỏi được chuyện y và Côn Hồ Tử luận bàn. Ngay khi thấy bóng nàng y đã lập tức rút lui, nhắm thẳng đường nhỏ mà chạy. Nữ nhân này y đã gặp qua, chính là sát thủ nổi danh trong môn các của y : Hiệu Tử.

Tương truyền nàng ra tay chưa từng thất thủ. Tuy Cao Bội được tôn xưng là đệ nhất nhân trong đám hậu bối môn các, song y cả đời ở trong sơn môn ko ra ngoài, lịch lãm sao bằng được vị nữ tử cả đời giết chóc kia được. Chưa kể trước khi xuất môn thành sát thủ, nàng Hiệu Tử này võ công cũng ko kém. Năm bảy tuổi khi nàng luận bàn với Cao Bội cũng khiến y mém nữa thúc thủ, đối thủ như vậy y hiển nhiên ko muốn chiến đấu chút nào, lập tức cao chạy xa bay.

Đáng thương cho Cao Bội, y cắm đầu chạy, lại quên mất là mình ko biết đường. Đến khi y nhìn lại, đã thấy mình lạc vào giữa thâm lâm, xung quanh ko một bóng người. Y cảm thấy mình thật ngu ngốc, sợ hãi tới mức chạy loạn thế này, nhưng lại ko dám quay lại hướng cũ, đành liều mạng xuyến rừng mà bước tiếp.

Mấy canh giờ trôi qua, giữa lúc y đang thấy tuyệt vọng thì đột nhiên phát hiện mấy bóng người lao vùn vụt đằng xa.

Y nhìn thấy nhân loại hiển nhiên trong lòng vô cùng kích động, phát động khinh công lập tức đuổi theo. Công phu y rất cao minh, đám người kia làm sao tách ra khỏi y được chứ, liền bị y bám theo như cô hồn dã quỷ.

Cao Bội nhìn kĩ đám người phía trước, nhận ra bọn chúng toàn thân vận hắc y, che kín mặt mày, hiển nhiên ko muốn người khác nhận ra. Loại người như thế này, mười phần là ác nhân. Y ko muốn phiền phức, cho nên cước bộ càng thêm thận trọng, ko để bọn người kia nhận ra mình theo sau.

Y đang tính tách ra khỏi bọn ác nhân, chợt thấy một gã lẩm bẩm:
- Kì này Hồ Tử tiểu tặc chết chắc rồi.

Cao Bội kinh ngạc, người y quen đến giờ có bao nhiêu người tên Hồ Tử chứ? Hơn nữa Côn Hồ Tử mới chia tay với y gần đây, khả năng dính líu tới y cực cao, sao có thể bỏ qua đc. Lập tức y lại phát động khinh công bám sát đám hắc y nhân.

Đột nhiên phía trước con đường mòn có dấu máu vương vãi, lại có cả binh khí gãy mẻ rớt lại ven đường. Đám hắc y nhân trong lòng mừng rỡ, la lên :
- Tóm được Côn Hồ Tử rồi.

Cả đám chạy nhanh tới, đã thấy một vòng tròn hơn 20 hắc y nhân vây kín một nam tử ở trong.
Cao Bội nhãn lực phi thường , chỉ liếc sơ đã thấy mình quả ko nhầm, kẻ bị hãm trong trận chính là Côn Hồ Tử hảo bằng hữu mới quen của y.
Côn Hồ Tử tình trạng ko tốt lắm, cánh tay trái y loang lổ máu, hiển nhiên đã thụ thương. Nhưng thần tình vô cùng bĩnh tĩnh, song quyền thủ thế vững vàng như bàn thạch, không chút sợ hãi địch nhân.

Đám hắc y nhân thấy đồng bọn đã tới đông đủ, liền phát động công kích. Hơn mười tên đồng loạt lao tới, binh khí móa loạn lên. Côn Hồ Tử quát to một tiếng, La hán quyền trong tay vung ra, lập tức quần đấu với đám hắc y nhân.

Cao Bội núp sau phiến đá theo dõi chiến trận. Y nhận ra công phu hắc y đoàn thua kém Côn Hồ Tử rất xa, nếu ko chúng quá đông thì họ Côn làm gì chịu thiệt tới vậy. Tuy nhiên võ công Hồ Tử trác tuyệt, trong giây lát qua chiêu vẫn bình yên thủ thế được.Cao Bội cũng ko vội vàng xuất kích, lặng lẽ theo dõi quyền pháp của Hồ Tử, trong lòng càng lúc càng bội phục.

Vốn Hồ Tử sử dụng La hán quyền là võ công nhập môn của Đại Lục, ai ai cũng biết, võ công đã rõ ngọn ngành, ưu nhược ra sao bọn hắc y nhân chẳng lẽ ko biết sao.
Ấy thế mà Hồ Tử tung quyền, một lần đánh ra liền có một tên hắc y nhân bị y đánh văng ra ngoài, trong giây lát ko thể tái nhập chiến trận được. Quyền của y vẫn là La Hán quyền, nhưng thời điểm, lực đạo rất cao minh. Hơn nữa, Cao Bội lại thấy y như tự sáng tác ra chiêu thức, vô cùng kì quái.
Cùng là chiêu Hàng Ma quyết, thay vì đấm thẳng một đường. Quyền của y ở tận cuối lại xéo theo hình cung. Vĩ độ thay đổi nhưng quyền pháp vẫn nối tiếp được như giông bão, tiết tấu ko chút loạn nhịp. Cao Bội chợt thấy ngộ ra điểm gì đó, nhưng nhất thời ko nghĩ ra đc.

Trong lúc Cao Bội trầm tư thì hắc y nhân đoàn sử dụng đấu pháp xa luân chiến, kẻ vào người ra liên tục, quần công triệt giảm sức lực của Hồ Tử.

Hồ Tử đánh thêm một lúc, hiển nhiên đã thấm mệt. Y chạy gần một ngày trời, kịch chiến liền mấy canh giờ, sớm đã đạt tới cực hạn. Quyền chiêu dần chậm lại.

Xoẹt liền hai tiếng, y phục của y bị hung quang xoẹt qua, thiếu chút để lại đường máu dài trên cơ thể. Y liều mạng mới né được 2 đòn vừa rồi, sớm thấy ko thể đón đỡ được nữa.
Chợt thấy một bóng người phi thân vào giữa trận, quát lớn :
- Côn huynh đừng sợ, bằng hữu Cao Bội tới đây !

Hồ Tử nghe thấy giọng nói này, như người chết đuối vớ được miếng gỗ lớn, chiến ý đột tăng, phất liền mấy quyền chấn lui địch nhân.
Chỉ thấy Cao Bội đã lọt vào giữa trận, song quyền vung lên, liên tiếp đánh ngã liền 3 hắc y nhân.
Hắc y đoàn thấy việc hay sắp thành đột nhiên bị phá bĩnh, trong lòng ai nấy điên tiết, liền hô hào :
- Ở đâu ra con ruồi phá bĩnh, anh em tập trung giết hắn !

Côn Hồ Tử thấy hắc y đoàn lao tới Cao Bội, hiển nhiên lo lắng. Nào ngờ Cao Bội lạnh lùng nói 1 câu :
- Côn huynh đừng lo, mọi việc cứ để tại hạ.

Bóng Cao Bội vụt đến, quyền chiêu đã xuất ra, vẫn chính là La Hán quyền khi nãy Côn Hồ Tử triển khai.
La hán quyền của Côn Hồ Tử biến hóa khôn lường, hắc y đoàn ko đón đỡ nổi. Nhưng Cao Bội ko hề biến chiêu, bọn chúng cười thầm trong lòng, binh khí nhất tề điểm thẳng tới đón quyền kình. Chỉ thấy quyền của Cao Bội đánh thẳng vào 1 ngọn thiết thương, thật là lành ít dữ nhiều.
Hồ Tử khẽ la lên một tiếng, chỉ thấy quyền thương giao đấu, y khẽ nghiêng đầu ko muốn thấy huyết nhục tuôn ra.

Nào ngờ một tiếng chát chúa vang lên, một vật gì đó văng ra góc đường, chính là đầu mũi thiết thương nọ.
Quyền của Cao Bội đối đầu trực diện với thiết thương, ko ngờ lại đấm gãy cả ngọn thương. Đây là sức mạnh gì chứ ?

Hồ Tử kinh ngạc nhìn Cao Bội. Họ Cao nhận thấy ánh mắt kinh hãi của mọi người, từ tốn nói ra một hơi :
- Tín niệm lực, bí kĩ độc môn của Í Viện các.

Hết hồi 2.


_____________________

Chap 3, 4: http://vozforums.com/showpost.php?p=60182373&postcount=100744

Chap 5: http://vozforums.com/showpost.php?p=...stcount=101142

Last edited by Yasushi Akimoto; 01-07-2013 at 22:07.
Reply With Quote