View Single Post
 
Old 03-12-2012, 16:03
BlackLotus BlackLotus is offline
K.I.A
 
Join Date: 10-2011
Posts: 54
Re: Creepypasta - Các vOzer Có kinh nghiệm xem thì vào chơi với...

Quả trứng


Đó là một tai nạn xe , như hàng chục cái tai nạn khác xảy ra hàng ngày trên đất nước rộng lớn này......Anh ta ra đi, trong một cái chết nhanh chóng và không chút đau đớn, để lại vợ và hai con nhỏ. Những y sĩ cấp cứu đã hết sức giúp anh hồi tỉnh, nhưng đành bất lực. Thân thể anh lúc đó đã biến dạng hoàn toàn....

Và đó cũng là ngày anh đến gặp tôi....

Anh đã hỏi " Chuyện....chuyện quái gì đã xảy ra, tôi đang ở đâu ?? "

" Anh chết rồi.....". Tôi trả lời anh. Chẳng có lý do gì mà phải dấu giếm cả....

" Lúc đó có một chiếc xe tải......Nó bị trượt bánh. "

" Chính xác "

" Và thế là...tôi chết như vậy sao ?"

" Phải, nhưng đừng buồn vì điều đó. Ai cũng phải chết, không sớm thì muộn thôi mà. "

Anh lại đi loanh quanh, chẳng có gì nơi đây cả ngoài sự thinh lặng tĩnh mịch. Chỉ có tôi và anh khi đó. Anh lại chạy đến tôi, cất cao giọng hỏi :

" Không lẽ đây chính là cõi chết ? "

" Ít nhiều là vậy " Tôi trả lời

" Vậy ra, ông là Thượng Đế sao ? "

Tôi gật đầu, mà chẳng cất tiếng trả lời.

" Vợ và con tôi...."

" Họ làm sao nào ? "

" Họ sẽ ổn chứ khi không có tôi ? "

" Đó là điều tôi trông đợi đấy anh bạn. Anh vừa mới chết không được lâu mà thứ anh quan tâm nhất lại dành cho gia đình mình.Tốt lắm ". Tôi đáp với vẻ hứng khởi

Anh bước đến gần tôi và nhìn với vẻ nghi hoặc. Chắc khi đó anh nghĩ tôi giống một tay nhân viên văn phòng, một ông giáo viên dạy Văn học ở trường cấp 3 hơn là một Đấng toàn năng. Chỉ là một hình bóng trần tục

Tôi lại tiếp tục trả lời : " Đừng lo nữa, gia đình anh sẽ nhớ về anh với tất cả những điều tốt đẹp nhất. Vợ anh sẽ khóc rất nhiều, nhưng trong thâm tâm cô ta sẽ thấy rất nhẹ nhõm. Dù sao đi nữa thì cuộc hôn nhân của hai người sắp đổ vỡ rồi mà. "

" Oh ". Anh ra vẻ ngạc nhiên " Vậy bây giờ tôi sẽ tiếp tục đi đâu ? Thiên Đàng hay Địa Ngục "

" Chẳng có lên hay xuống gì cả. Anh bạn, anh sẽ tiếp tục tái sinh thôi. "

" Vậy là mấy tay Hồi Giáo nói đúng à ! "

" Tất cả các tôn giáo, theo quan điểm của về vấn đề nay thì đều đúng cả " Tôi trả lời và nói tiếp: " Ra đây với tôi nào. "

Tôi và anh cùng sải bước trong một khoảng không vô tận mà thinh lặng. " Chúng ta đang đi đâu đây ? ".Anh hỏi... " Chẳng có nơi nào cụ thể cả, chỉ vì tôi thấy vừa đi bộ vừa nói có vẻ vui hơn thôi "

" Thế tái sinh để làm gì....Ý tôi là, nếu tôi lại được sinh ra, thì tôi sẽ quên hết tất cả. Trí nhớ tôi sẽ bị xóa sạch ? Một đứa trẻ sơ sinh ! Nếu vậy thì những gì tôi đã làm và đã biết trong cuộc đời này sẽ chẳng có ích gì cả "

" Không hẳn thế. Anh bạn có khả năng nhớ lại toàn bộ những ký ức của những cuộc sống ngày trước. Chỉ là trong lúc này anh không kịp nhớ ra thôi. Tâm hồn anh, nó tráng lệ, đẹp đẽ và vĩ đại hơn những gì mà anh tưởng tượng. Bộ não người chỉ có thể tạm chứa một ít những gì thuộc về anh, giống như một hạt khỏi sa mạc, một giọt nước ở biển khơi vậy.
Anh chỉ mới sống cuộc đời này 34 năm thôi, quá ngắn để có thể giúp anh nhớ ại tất cả từ tiềm thức khổng lồ của mình. Nhưng nếu anh tiếp tục quá lâu, vậy thì quá trình " Sống lại " này sẽ chẳng còn ý nghĩa nửa. "

" Bao nhiêu lần ông đã tái sinh tôi rồi ? "

" Ồ, nhiều, nhiều lắm, rất nhiều cuộc đời mà anh từng sống qua. Tuy nhiên lần tiếp theo này, anh sẽ là một đứa bé gái sinh tại Trung Quốc vào khoảng năm....năm 540 sau Công nguyên. "

" Khoan đã nào ông, ông gửi tôi quay về quá khứ ư ? Tại sao thế ?"

" Nếu anh nghĩ vậy....Khái niệm thời gian chỉ đúng với các anh thôi. Tôi thì không quan tâm đến khái niệm đó "

Anh có vẻ suy tư về điều gì đó. Anh lại tiếp tục hỏi tôi " Vậy nếu tôi bị tái sinh trong quá khứ, liệu có khả năng nào tôi gặp những bản thể khác của chính mình không.....ý tôi là, những tái sinh khác của tôi ấy ? "

" Dĩ nhiên, điều đó vẫn luôn diễn ra hàng ngày mà. Nhưng với hình dạng khác nhau, không ký ức rõ ràng, và những mối quan tâm cho cuộc sống khi đó, làm gì anh nhận ra được đâu.... "

" Vậy thì sống để làm gì ! " Anh tỏ vẻ bực tức.

Tôi nhìn anh , chăm chú vào khuôn mặt đầy hoài nghi và bực dọc, cất tiếng trả lời: " Ý nghĩa cuộc sống, mục đích tôi tạo ra cả thế giới này, là mong các anh trưởng thành "

" Ý ông là cả nhân loại sao ? "

"Không, ngày đầu tiên, chỉ có vài người các anh thôi. Cả thế giới này, chỉ có vài người các anh, và tôi tạo ra nơi này cũng chỉ cho các anh...."

" Nhưng có cả tỷ người trên thế giới mà, làm sao có thể được ?? "

" Chỉ là những tái sinh khác nhau, trong những hình dạng khác nhau trải dài trong khái niệm mà loài người gọi là " Thời gian" mà thôi "

" Ý ông là: tôi gần như là tất cả mọi người sao "

" Anh dần hiểu ra rồi đó ". Tôi vỗ vai, tán thưởng anh cùng một tràng cười sản khoái.

" Tôi là tất cả những ai từng sống ? "

" Và sẽ sống ! "

" Tôi là Barack Obama ?? "

" Và cũng Abraham Lincoln "

" Tôi là Hitler ?? "

" Và cũng một trong hàng triệu sinh mạnh mà anh đã ra tay tàn sát. Có khi anh đã từng xuống tay giết một trong những giống anh cũng nên "

" Hiểu ra chưa nào anh bạn. Mỗi khi hành hạ ai đó, cũng là anh đang hành hạ chính mình. Mỗi hành động rộng lượng, yêu thương anh làm cho người khác, cũng là anh đang làm cho chính bản thân mình. Mỗi giây hạnh phúc hay đau khổ con người cảm nhận, một lúc nào đó, chính anh sẽ cảm thấy như vậy thôi. "

Anh gục hẳn trên đôi chân mình, nhìn tôi và yếu ớt hỏi một câu cuối cùng:

" Tại sao, tại sao ông lại làm tất cả việc này ?? "

" Vì một ngày nào đó, anh sẽ thay thế tôi tiếp tục việc này. Anh là hậu duệ của tôi, là một người của chúng ta. "

" Vậy là một ngày không xa tôi sẽ là Đấng Tối Cao ư ? "

" Không, không, còn xa lắm . Giờ các anh chỉ mới là các bào thai thôi. Một khi anh đã trải nghiệm đủ hết những gì cuộc sống này, anh sẽ tiếp tục được tái sinh, để ngày càng trưởng thành hơn, vĩ đại hơn.... "

" Vậy thì không lẽ cả vũ trụ này......? "

" Chỉ là một quả trứng . Mong manh nhưng bên trong nó sự sống đang dần phát triển. Thôi bây giờ anh hãy đi đi, bước qua đường hầm kia và tiếp tục sự phát triển của chính mình. "

Hẹn đến một ngày, tôi sẽ gặp lại anh, nơi đây.......