View Single Post
 
Old 02-12-2012, 12:49
gazer000 gazer000 is offline
Đã tốn tiền
 
Join Date: 12-2011
Posts: 50
Re: Creepypasta - Các vOzer Có kinh nghiệm xem thì vào chơi với...

Phần đầu(dài lắm còn lâu mới hết):
Quote:
Post #1: 7/9/2010

Okay, /x/ (mục Paranormal ở 4chan), tôi cần các bạn giúp tôi chuyện này. Đây không phải là một cái copypasta và đây sẽ là 1 post rất dài, nhưng tôi nghĩ rằng sự an toàn của tôi sẽ phụ thuộc vào cái post này. Việc này liên quan đén 1 trò chơi điện tử, cụ thể là trò Majora’s Mask, và đây là chuyện kinh dị nhất từng xảy ra trong cuộc đời tôi.
Gần đây tôi vừa mới chuyển đến ký túc xá tại trường đại học Sophomore và bạn tôi cho tôi một chiếc Nintendo 64 cũ để chơi điện tử. Tôi đã rất ngạc nhiên, chí ít rằng tôi có thể chơi lại được tất cả những trò chơi mà hồi bé tôi hay chơi, và chưa từng chạm vào đến gần 1 thập kỷ. Chiếc Nintendo 64 của cậu ta có 1 cái tay cầm màu vàng, một bản sao của trò Super Smash Brothers cũ kĩ, và bởi vì ăn mày không đòi được xôi gấc nên không lâu sau tôi đã chán khi liên tục đánh bại bot lvl 9 một cách dễ dàng.
Cuối tuần đó tôi quyết định đi vòng quanh khu dân cư khoảng 20 phút, ghé thăm những nhà có garage sale(kiểu dạng lôi đồ cũ ở nhà mà không dùng nữa đem ra bày bán), mong rằng sẽ thủ được một số game với giá tốt từ những bậc cha mẹ ngu dốt. Tôi mua được một bản game Pokemon Stadium, Golden Eye (fuckyeah), F-Zero và 2 cái tay cầm nữa chỉ với 2 đô-la. Thỏa mãn với những gì mình mua được, tôi lái xe về và chợt để ý ngôi nhà cuối cùng khu dân cư. Tôi vẫn chưa hiểu tại sao điều đó lại xảy ra, ở ga-ra không có xe ôtô, chỉ có một cái bàn và vài thứ đồ lỉnh kỉnh trên đó, nhưng có một thứ gì đó đã khiến tôi quay trở lại và ghé vào đó. Tôi thường tin vào chính cảm nhận của mình và khi tôi bước ra khỏi xe thì gặp một người đàn ông già yếu. Bộ dạng của ông ta có thể làm cho người khác bực mình. Sẽ rất là khó trả lời nếu bạn hỏi tôi tại sao tôi lại nghĩ rằng trông ông ta bất lịch sự như vậy, tôi chỉ biết rằng có một điều gì đó từ ông ta mà đã khiến tôi có thể để ý đến ông ấy, tôi không thể giải thích được điều này. Lúc đó không phải là giữa trưa, và có một vài người đang đứng ở gần đó.
Ông ta nở một nụ cười bí hiểm và hỏi rằng tôi cần gì, và ngay lập tức tôi biết được rằng ông ta bị mù một mắt. Mắt phải của ông ta trông nhờ nhờ. Nhưng tôi cố gắng nhìn vào mắt bên trái của ông ta để tỏ ra lịch sự, trả lời rằng tôi cần mua băng trò chơi điện tử.
Tôi đang băn khoăn không biết làm thế nào để thoát ra khỏi được tình huống khi ông ấy nói rằng ông ấy không biết băng trò chơi điện tử là gì nhưng trước sự sững sờ của tôi, ông ta bảo rằng có một vài cái trong một chiếc hộp cũ. Ông ta bảo tôi rằng ông ấy sẽ trở lại trong giây lát, quay đầu lại và tiến vào ga-ra. Rải rác trên chiếc bàn chỉ có mấy bức tranh kỳ dị, một vài tấm artwork trông giống những vết mực nham nhở mà mấy tên bác sĩ tâm thần có thể cho bạn xem. Và đến đồ vật cuối, trông nó rất giống cái mặt nạ của Majora, cùng hình dáng quả tim, có gai tua tủa ở trên. Tôi âm thầm mong ước rằng tôi sẽ tìm được một bản copy của game đó tại những buổi thanh lý đồ đạc như thế này. Đáng lẽ ra tôi đã phải hỏi người đàn ông về trò chơi này. Tôi ước rằng tôi đã hỏi ông ấy về trò đó.
Sau khi nhìn vào cái thứ trông giống chiếc mặt nạ Majora, tôi nhìn lên trên và chợt thấy người đàn ông cũng đã quay trở lại, tay chìa ra cho tôi. Tôi đã nhảy bật ra theo phản xạ và cười một cách gượng gạo khi ông ta đưa tôi một cái băng Nintendo 64. Chiếc băng màu xám, viết chữ Majora trên đó bằng bút mực đen không tẩy được. Tôi sung sướng trong lòng khi nhận ra được sự trùng hợp này, và hỏi giá của chiếc băng.
Người đàn ông nói rằng ông ta cho tôi miễn phí luôn, nói rằng nó từng thuộc về một cậu bé chạc tầm tuổi tôi nhưng giờ không sống ở đây nữa. Có một điều gì đó kỳ lạ khi ông ta câu đó, nhưng tôi không để ý vì đang vui sướng vì tìm được trò chơi này mà thậm chí còn miễn phí nữa.