vozForums
Về việc các vấn đề gần đây xoay quanh vụ Trung Quốc

Go Back   vozForums > Khu vui chơi giải trí > Chuyện trò linh tinh™ > From f17 with Love

Reply
 
Thread Tools
  #41  
Old 26-05-2013, 13:30
e toi noi roi 3 e toi noi roi 3 is offline
K.I.A
 
Join Date: 05-2013
Posts: 298
Re: Sự thật về một ngôi trường chuyên .

sự thật mất lòng Mod mà đóng thì em làm loạn đấy cứ để cho 2 bên phản biện..... GD VN tiêu cực còn nhiều hơn cả lá ấy chứ....
Reply With Quote
  #42  
Old 26-05-2013, 13:34
KeHamHiep KeHamHiep is offline
Junior Member
 
Join Date: 12-2012
Posts: 13
Re: Sự thật về một ngôi trường chuyên .

Uhm, nhìn trên này em với mấy bác cựu LQĐ khác lực lượng nó còn hơi bị chênh lệch,có cần em kêu tụi LQĐ-er chính xác của mấy năm nay vào phản biện chung với các bác anh hùng bàn phím này cho vui ko? ))))
Reply With Quote
  #43  
Old 26-05-2013, 13:51
tungboy2k13 tungboy2k13 is offline
Junior Member
 
Join Date: 04-2013
Posts: 4
Re: Sự thật về một ngôi trường chuyên .

Tiếng anh cấp 2,3 mình học thấy giáo viên dạy khá là chán . Duy chỉ có hồi cấp 1 là cô giáo ngon lành ( cả nghĩ đen lẫn nghĩa bóng nhé ) , trường thuê giáo viên bên Đoàn Thị Điểm , mà mỗi tội hồi đó chưa ý thức đ.c tiếng anh nó là gì nên éo chịu học . Gio đang bắt đầu lại từ đầu.
Chuyển qua trung tâm mà dạy đi chị ơi!
Reply With Quote
  #44  
Old 26-05-2013, 14:11
prinston prinston is offline
Junior Member
 
Join Date: 07-2012
Posts: 2
Re: Sự thật về một ngôi trường chuyên .

Tôi không biết bạn KEHAMHIEP là ai, và tôi cũng lưu ý bạn rằng nhìn vào tên bạn, tôi cũng đủ hiểu bạn có lòng như thế nào rồi.
Tôi có đôi lời với bạn như thế này, nếu bạn là 1 cựu HS hay 1 HS đang học trong trường còn không chấm dứt tại đây:
- Chuyện này chúng ta chưa rõ chuyện này ra sao, bạn không nên đưa ra những luận điểm khi chưa rõ mục đích. Nếu thật sự cô Thủy đó bị như vậy thì với 1 người trên cương vị là giáo viên phải nghĩ kĩ cho học sinh, cho trường mình từng học, chứ không phải đứng trên quan điểm cá nhân để tâm sự trên 1 trang mạng xã hội mà hậu quả là không thể lường trước được. Theo ý các bạn cô giải bày tâm sự, cô chịu nhiều áp lực. Đồng ý, nhưng tại sao bây giờ cô mới nói, và nói ra cho cả 1 cộng đồng biết. Có lẽ cô cũng đã biết việc làm này gây ảnh hưởng nên cũng đã xóa đoạn tâm sự đi. Vậy các bạn bới móc lên chuyện này để làm gì? Các bạn có nghĩ rằng: mọi việc đã đi quá xa ngoài tầm kiểm soát mà ngay cả chính cô Thủy cũng không mong muốn ko?
- Ngay cả chính bạn cũng đã nói điều trái ngoáy, tại sao #1 bạn đề cập đến việc đổi tên này nọ mà bạn lại giữ y nguyên như vậy? Bạn không thấy vậy là ảnh hưởng đến cả các e hiện giờ đang học và chuẩn bị học hay sao? Danh tiếng của trường không phải để các bạn đem ra bàn luận. Có vẻ bạn không tự hào khi là 1 hs LQĐ, và vào LQĐ ko phải là tâm nguyện của bạn. Vậy thì Bạn rất giỏi khi ko có đam mê mà vẫn thi đậu. Nhưng đáng tiếc hãy tự xem lại bản thân bạn đi.
- Cuối cùng: Tôi không khẳng định ai đúng ai sai, nhưng việc các bạn đang làm là SAI hoàn toàn. Tôi không biết hiện giờ cô Thủy như thế nào nhưng tôi chắc chắn rằng cô cũng nhận thức và gỡ bỏ đoạn tâm sự đó đi.
Còn chuyện nội bộ đề nghị bạn vào Group LQD và post lên tâm sự cũng như ý kiến chứ không phải đem ra đây khi mọi chuyện chưa rõ ràng.
Và tôi muốn biết bạn là ai học khóa nào mà có thể nói những lời như vậy.
Nếu bạn không muốn cho người khác biết thì xin lỗi, bạn cũng chỉ là thằng ngồi bàn phím mà thôi.
Tôi là cựu hs lớp Toán 05-08 bạn vào group trường và Đề nghị ai có nick prinston VOZ thì tôi sẽ comt cho bạn biết.
Thân chào

Last edited by prinston; 26-05-2013 at 14:28.
Reply With Quote
  #45  
Old 26-05-2013, 14:21
phihai0189 phihai0189 is offline
Junior Member
 
Join Date: 04-2012
Posts: 2
Re: Sự thật về một ngôi trường chuyên .

Chủ thớt định phá danh tiếng Lê Quý Đôn àh ? Chuyện lớn vầy mà để public coi chừng bị kiện vì bôi nhọ danh dự đó thím
Reply With Quote
  #46  
Old 26-05-2013, 14:26
copconkaka1996 copconkaka1996 is offline
Junior Member
 
Join Date: 01-2013
Posts: 19
Re: Sự thật về một ngôi trường chuyên .

ôi cái đờ mờ ngôi trường chó ỉa
Reply With Quote
  #47  
Old 26-05-2013, 14:37
silver_dragon00 silver_dragon00 is offline
Junior Member
 
Join Date: 08-2011
Posts: 23
Re: Sự thật về một ngôi trường chuyên .

thôi lên voz này là xong cái trường cmnr )
Reply With Quote
  #48  
Old 26-05-2013, 14:39
KeHamHiep KeHamHiep is offline
Junior Member
 
Join Date: 12-2012
Posts: 13
Re: Sự thật về một ngôi trường chuyên .

Đề nghị mod del ,nghĩ lại cũng thấy mình còn thiếu sót quá ,cảm ơn các bạn đã góp ý .
Reply With Quote
  #49  
Old 26-05-2013, 14:42
nhokocungvn nhokocungvn is offline
K.I.A
 
Join Date: 01-2013
Location: Đà Nẵng
Posts: 23
Re: Sự thật về một ngôi trường chuyên .

[spoiler]vừa đọc xog [/spoiler]

Last edited by nhokocungvn; 26-05-2013 at 14:51.
Reply With Quote
  #50  
Old 26-05-2013, 16:18
motnguoibinhthuong motnguoibinhthuong is offline
Junior Member
 
Join Date: 04-2013
Posts: 0
Re: Sự thật về một ngôi trường chuyên .

LỜI TÂM SỰ CỦA MỘT CỰU HỌC SINH TRƯỜNG LÊ QUÝ ĐÔN KHÁNH HÒA- SỰ THẬT VỀ THẦY CÔ TRƯỜNG LÊ QUÝ ĐÔN KHÁNH HÒA

Mình là một cựu học sinh của trường Lê Quý Đôn Khánh Hòa. Ba năm học tại trường là ba năm mình cố gắng miệt mài học tập. Vì học ở trường này ai cũng biết, đó là một vinh dự và cũng là một sức ép rất lớn. Mình phải cố gắng thật nhiều để đáp lại lòng mong mỏi của cha mẹ, người thân, thầy cô và của chính bản thân mình nữa. Rời trường vào đại học, mình cố gắng học ngày học đêm để có được tấm bằng giỏi, mong rằng sẽ kiếm được một công việc tốt với tấm bằng ấy. Hơn nữa, mình chọn nghề sư phạm, sau này làm thầy làm cô mà học hành không ra gì thì làm sao dạy dỗ học trò?

Mình rời trường đại học ra đi dạy. Lúc đầu mình dạy trường Chu Văn An. Đây là một ngôi trường mình rất yêu mến vì các thầy cô ở đây sống rất có tình người. Thầy Bình Hiệu Trưởng cũng vậy, rất quan tâm đến giáo viên. Mình nhớ mỗi lần thấy mình buồn, thầy đều hỏi thăm. Mình ốm đi một chút thầy cũng nhận ra và ân cần hỏi han. Mà không phải riêng gì mình, tất cả các giáo viên trong trường đều được thầy quan tâm tận tình như vậy. Làm việc trong một ngôi trường với một thầy Hiệu Trưởng tốt đẹp là thế, với các thầy cô đồng nghiệp đầy tình người là thế nhưng sau ba năm, mình quyết định ra đi, trở về lại ngôi trường Lê Quý Đôn thân thương ngày xưa, nơi mình đã từng học tập, vì mình muốn đem hết sự nhiệt tình của mình, đem hết sức trẻ của mình để cống hiến cho ngôi trường mà mình đã từng chịu ơn. Và hơn nữa, dạy trong một ngôi trường toàn là những học sinh ngoan và chăm chỉ học tập là một mong mỏi của mình.

Năm đầu tiên dạy tại trường, mình được phân công dạy 5 lớp: 10 Toán, 10 Lý, 10 A1, 11S-T, 11A2. Đúng là các em không làm mình thất vọng. Các em các lớp mình dạy học tập rất tốt, có tiềm năng phát triển rất tốt, các em biết vâng lời và kính trọng thầy cô. Mình còn gặp được một số bạn đồng nghiệp trẻ rất thân thiện, rất chân thành và nhiều thầy cô cũ của mình luôn tận tình chỉ bảo, giúp đỡ mình.

Các em học sinh trong các lớp mình dạy chăm học là thế, siêng năng là thế, nhưng mình phát hiện ra rằng rất nhiều em học Tiếng Anh trên 3 năm rồi, lại là học sinh trường chuyên, mà không nói nổi một câu Tiếng Anh cho ra hồn. Trong một lớp chỉ có khoảng một hoặc hai em học sinh có khả năng phát âm và khả năng nói tạm được. Với khả năng Tiếng Anh như vậy, tương lai của các em sẽ như thế nào? Sợ rằng sau này các em sẽ gặp rất nhiều khó khăn, vì trên thực tế, nhiều công việc đòi hỏi người làm việc phải có khả năng giao tiếp tốt bằng Tiếng Anh, chỉ biết mỗi ngữ pháp, ai mà nhận.

Thực sự mình không giỏi, nhưng mình biết một số phương pháp dạy hiệu quả, đặc biệt là phương pháp dạy phát âm. Với lòng nhiệt tình, với sức trẻ, mình muốn cống hiến những gì mình biết cho ngôi trường mình đã từng theo học, mình đã mang ơn, và mình cũng muốn giúp đỡ các em học sinh nữa, không muốn bọn nó giống như mình ngày xưa, mang tiếng học trường chuyên mà không phát âm nổi một câu Tiếng Anh cho ra hồn, chỉ biết mỗi ngữ pháp nhờ học thêm thầy Triền.

Dạy phát âm mệt lắm, vì phải sửa từng âm một cho từng học sinh, mình muốn tất cả học sinh mình dạy đều phát âm tốt, nói tốt. Vì mình cũng có quan niệm như một ông thầy đã từng dạy mình :” Trồng cây nào phải tốt cây nấy.” Nhiều khi dạy mệt đến không nói nổi, nhưng mình vẫn cố gắng, mong rằng cây mình trồng sẽ có ngày đâm hoa kết trái.

Các em học sinh của mình quả là không phụ lòng mong mỏi của mình, khả năng phát âm của các em học sinh trong 5 lớp mình dạy đều tiến bộ vượt bật, có nhiều em phát âm rất tốt. Có một số giáo viên Tiếng Anh trong tổ khi đi dự giờ cũng phải công nhận điều đó. Các em thật sự là niềm tự hào của mình. Quỳnh Nhi lớp 11 Sinh-Tin đã nói: “ Trong suốt nhiều năm học Tiếng Anh, thì đây là năm em cảm thấy thích môn Tiếng Anh.” Nghe được những lời nói đó, mình cảm thấy xúc động ngập tràn, thật sự mình rất hạnh phúc, những nổ lực của mình đã không đổ sông đổ bể, những cố gắng của mình cuối cùng đã cho kết quả tốt. Những cây mình trồng đã thu được trái ngọt.

Đó là về phần phát âm và phần nói, còn về phần khác, mình cũng phải dạy để cho đúng chương trình, để cho các em học sinh của mình có đủ kiến thức để làm những bài kiểm tra. Vậy là mình quyết định, ngoài giờ dạy chính khóa, mình sẽ dạy trái buổi cho các em nữa. Giờ học chính khóa trên trường mình dạy chương trình Sách Giáo Khoa của Bộ, còn giờ học trái buổi mình dạy ngữ âm và chương trình ngữ pháp căn bản để đảm bảo học sinh của mình vừa có thể phát âm tốt, vừa có kiến thức để làm bài kiểm tra. Mình biết, đi học trái buổi sẽ tốn thời gian của các em, đôi khi các em muốn ngủ trưa nhiều hơn một chút nhưng phải dậy đi học Tiếng Anh. Bản thân mình cũng phải hi sinh thời gian và công sức của mình. Vậy thì, cả cô và trò đều phải cố gắng thôi.

Mình vì học sinh như vậy nhưng cuối cùng không được khen ngợi mà còn bị cô Thạch tổ trưởng phê bình. Cô nhắc nhở mình 4 lần và cuối cùng kiểm điểm mình trước tổ vì cô nghe học trò nói mình dạy phát âm cho học trò trong vòng ba tháng liên tục mà không dạy gì trong chương trình Sách Giáo Khoa. Thật là oan uổng cho mình hết sức, đó thật là một lời vu khống không đúng sự thật. Mình giải thích rằng mình có dạy phát âm vì khả năng phát âm của học sinh không tốt, nhưng mình vẫn dạy chương trình Sách Giáo Khoa nữa. Nhưng măc cho mình giải thích như thế nào đi chăng nữa, cô vẫn không tin. Cô nói là cô nghe học trò phản ánh.

Mà thật lạ, nhà trường hàng học kỳ có lấy ý kiến của học sinh về giáo viên nhưng không thấy ý kiến trái chiều nào của học sinh về mình. Vậy thì, cô nói học sinh phản ánh là từ đâu? Mình cũng không biết nữa. Khi mình hỏi học sinh nào nói thì cô không trả lời. Và trong lúc nói chuyện với học trò, mình mới biết: ở lớp dạy thêm tại nhà của cô, cô hay hỏi học sinh của mình là trên lớp cô Thủy dạy cái gì? Có dạy phát âm không? Học sinh ngây ngô, nó chỉ trả lời là có chứ không giải thích rõ là cô Thủy có dạy phát âm nhưng cũng dạy chương trình Sách Giáo Khoa nữa.

Và cuối năm, khi xét hết tập sự cho mình, cô Thạch lại lôi chuyện này ra nói nữa. Mình có giải thích với cô rằng: “Không thể có chuyện em không dạy gì kiến thức trong chương trình liên tục trong 3 tháng. Vì nếu em dạy như vậy, làm sao học sinh của em có thể làm được bài kiểm tra. Đặc biệt, các bài kiểm tra của tổ Tiếng Anh đều là kiểm tra đề chung. Và trên thực tế, điểm bài kiểm tra của học sinh các lớp em dạy vẫn đảm bảo tương đương với mặt bằng chung của cả Tổ.” Cô trả lời rằng: “Học sinh làm được bài kiểm tra trên trường vì tụi nó đi học thêm.” Câu nói của cô không những phủ nhận công sức dạy dỗ của mình, mà còn phủ nhận công sức dạy dỗ trên trường của nhiều thầy cô khác vì học sinh làm được bài kiểm tra trên trường là nhờ đi học thêm.

Đầu năm học 2011-2012, mình đang dạy tiết writing bài 4 tại lớp 11 Sinh-Tin, thì cô Thạch, cô Nhã và cô Mai vào dự giờ đột xuất mình. Lúc đó mình đã dạy được 10 phút. Các cô vào dự giờ nhưng không hề nói với mình một tiếng nào trước đó, mà cứ xông thẳng vào lớp. Mình thấy hành động của mấy cô như vậy thật bất lịch sự và thiếu tôn trọng mình, nhất là trước mặt học sinh.

Trong lần họp tổ sau đó, cô Thạch góp ý bài dạy hôm đó của mình. Cô nói mình dùng sai từ “most” trong mẫu câu “I am most grateful to you for…”, cô không biết rằng trong văn phong trang trọng, từ “most” có nghĩa là “very”. Và cô cũng cho rằng mình sai khi dùng cụm từ “ a letter of thanks”, cô nói: theo cô biết thì chỉ có cụm “a thank-you letter” chứ không có “a letter of thanks”. Sau đó mình có đem từ điển lên để chứng minh là mình không dùng sai từ. Trong một lần khác, sau khi dự giờ tiết thao giảng của mình, cô Nhã có nhận xét mình dùng sai từ “Crossword”. Cô nói: phải dùng “Crossword Puzzle” chứ không có từ “Crossword”. Sau đó, mình cũng có đem từ điển lên để chứng minh là mình không dùng sai từ.

Từ đó trở đi, không biết tại sao cô Thạch và cô Nhã cứ cho rằng mình là người hay cãi và không biết lắng nghe. Và các cô còn đi nói với những người khác trong trường rằng mình là người hay cãi. Các cô còn nói với cả Ban Giám Hiệu. Cô Thu hay gọi mình lên nhắc nhở là “Tại sao em không biết lắng nghe, lại hay cãi trong khi những cô kia là những giáo viên kỳ cựu, đầy kinh nghiệm. Các cô kia nói thì em phải biết im lặng học hỏi chứ sao lại cãi.” Trời ơi, người ta nói mình sai, mà mình không sai thì mình phải lên tiếng chứ, chẳng lẽ lại im lặng gật đầu và chấp nhận mình sai? Mà “nói có sách thì mách phải có chứng”, mình phải được quyền nói lên quan điểm của mình chứ, sao lại nói là mình hay cãi?

Mình không biết tại sao cô Thạch và cô Nhã cứ hay làm khó dễ mình.

Lại chuyện dự giờ, mình còn nhớ, sáng hôm đó, tiết 1 mình thao giảng lớp 10 Lý, thì tiết 2 cô Thạch lại tiếp tục dự giờ đột xuất mình trong khi tiết 2 mình cũng dạy 10 Lý. Đến nỗi học sinh trong lớp cũng phải ứng lại, có đứa buột miệng: “Dự giờ gì mà dự giờ miết vậy?”

Còn nữa, giáo viên tập sự ở các tổ khác, cả năm chỉ cần có 5 tiết được dự giờ, trong khi ở tổ Tiếng Anh, cô Thạch yêu cầu mình và một giáo viên tập sự khác phải thao giảng 5 tiết một Học Kỳ. Nghĩa là 10 tiết một năm. Làm hai đứa tụi mình phải nai lưng ra để chuẩn bị cho các tiết thao giảng. Mất rất nhiều thời gian, công sức và đầy mệt mỏi. Sang Học Kỳ 2, lúc thầy Điềm Hiệu Trưởng, đưa tờ văn bản quy định là chỉ cần có 5 tiết được dự giờ là đủ cho mấy cô xem thì lúc đó mình đã thao giảng gần đủ 10 tiết rồi.

Nói đến dự giờ đột xuất, có giáo viên mới về trường tâm sự với mình: “Lúc nào chị cũng nơm nớp lo sợ bị dự giờ, trống đánh thì mới hết lo.” Nếu giáo viên đó mà vào trong hoàn cảnh mình thì trống đánh sau 10 phút giáo viên đó sẽ vẫn còn lo, sau 20 phút sẽ vẫn còn lo, sau 30 phút cũng vẫn còn lo vì cô Thạch và cô Nhã vẫn có thể xông vào lớp dự giờ bất cứ lúc nào.

Rồi có những việc còn tệ hại hơn nữa. Mình nhớ năm ngoái ngày 20 tháng 11, mình có đem mấy lọ yến lên nhà cô Thạch để cảm ơn cô vì cô ngày xưa cũng đã từng dạy mình, cô lại là giáo viên hướng dẫn tập sự của mình. Nhưng cô trả lại mấy lọ yến cho mình và nói mình mang về nhà đi. Cô không nhận tấm lòng của mình thì thôi, lại lên trường, kể cho người này người khác nghe là mình đến nhà cô, tặng mấy lọ yến lấy lòng nhưng bị cô trả lại. Cô cũng kể cho cô Nhã nghe nữa, và cô Nhã lại đi kể cho chị Thương bên trường Chu Văn An nghe. Một hôm, chị Thương gặp mình và nói: “Bà Nhã nói là em đem hộp yến đến nhà bà Thạch để lấy lòng, rồi bị trả lại có phải không?” Trời ơi, nói thật lúc đó mình thấy cô Thạch thật là tệ.

Còn nữa, vì nhà trường có yêu cầu: các lớp chuyên các môn tự nhiên sẽ học môn chuyên bằng Tiếng Anh ở một số tiết. Vì vậy, với lòng nhiệt tình của mình, mình có phát biểu trong Đại Hội Đoàn Trường đầu năm là xin được mở một lớp Tiếng Anh dạy giúp cho các giáo viên trong Chi Đoàn Giáo Viên. Và lớp này trên thực tế đã kéo dài được 1 năm học. Các cô biết chuyện, không khuyến khích thì thôi, lại đem mình ra phê bình. Mình còn nhớ, lúc đó mình đang dạy bên Chu Văn An, cô Nhã gọi điện với giọng đầy tức giận, cô yêu cầu gặp mình gấp. Nhưng mình nói mình đang dạy và phải dạy đến hết tiết 5. Cô lại yêu cầu sau tiết 5 mình phải qua trường để gặp cô. Rồi cô gặp mình và phê bình mình với giọng đầy tức giận. Sau đó trong một lần họp tổ, cô Thạch và cô Nhã lại đem mình ra kiểm điểm tiếp về việc đó. Các cô nói: “Có người nói không biết em giỏi bao nhiêu mà đòi dạy Tiếng Anh cho tất cả giáo viên trong trường.” Mình nhiệt tình mở lớp dạy Tiếng Anh giúp đồng nghiệp không lấy tiền, ai thấy cần học thì học, mình có ép buộc học đâu mà lại nói như vậy? Và mình nói mình chỉ dạy giúp các Đoàn Viên trong Chi Đoàn Giáo Viên thôi. Các cô cứ khăng khăng rằng mình đòi dạy cho giáo viên cả trường. Các cô không có mặt trong Đại Hội Đoàn Trường lúc đó sao lại cứ nói sai sự thật? Mà dù mình có đề nghị mở lớp Tiếng Anh miễn phí dạy giúp cho các giáo viên trong trường thì cũng có gì sai đâu mà cứ phê bình mình hết lần này đến lần khác?

Không những bị mất ăn mất ngủ, suy kiệt sức lực vì sự làm khó dễ của mấy cô. Mình còn gặp chuyện với thầy Điềm Hiệu Trưởng nữa. Những lời gạ tình và những hành vi sàm sở của thầy đối với mình đến bây giờ vẫn còn ám ảnh mình.

Đầu năm ngoái, khi mình mới về trường, mình được bầu vào trong Ban Chấp Hành Chi Đoàn Giáo Viên. Sau đó ba người trong Ban Chấp Hành có bàn nhau mời thầy đi ăn nhà hàng để ra mắt. Sau khi ăn xong, thầy có rủ 3 người bọn mình đi hát Karaoke. Trong phòng Karaoke, thầy ngồi ở giữa, chị Trang và Huy ngồi bên trái thầy, thầy bảo mình ngồi bên phải thầy. Tất cả đều hướng về màn hình tivi để hát. Thầy cứ liên tục mời bia mình, vì không quen uống nhiều nên mình đã say. Lợi dụng lúc mình say, thầy ôm chầm lấy mình và hôn mình, mà hôn môi mới khiếp chứ. Tuy mình say nhưng vẫn còn ý thức được, lấy cớ là phải đi vệ sinh, mình chạy vào nhà vệ sinh và đứng đó bần thần một hồi lâu vì mình cảm thấy sợ và ghê quá.

Tiếp đến, vào ngày 19 tháng 11, nhà trường có tổ chức tiệc tại Hội Trường cho giáo viên để mừng ngày 20 tháng 11. Cuối buổi tiệc, thầy Điềm gặp riêng mình ở hành lang bên phải hội trường. Thầy đứng thật sát mình và nói với mình rằng: “Thầy biết mấy cô kia đang làm khó dễ con, nhưng thầy sẽ lo cho con hết, miễn là con chịu đi nhậu và đi tiếp khách với thầy”. Sau buổi tiệc, mình về nhà, thầy cứ liên tục gọi điện cho mình nhưng mình không dám bắt máy vì sợ thầy sẽ rủ mình đi nhậu và đi tiếp khách.

Sau đó, vào một buổi tối, thầy có gọi điện cho mình và rủ mình đi uống café với thầy, nói rằng thầy có chuyện muốn nói với mình. Mình thấy đi uống café là chuyện bình thường nên mình đồng ý. Rồi thầy lái xe hơi đến tận nhà mình để đón mình. Trên đường đi, thầy cứ hỏi hoài rằng :” Bây giờ đi café hay đi nhậu?” Mình nghĩ đến việc đã xảy ra hôm trước nên sợ và nói chỉ muốn đi uống café thôi. Thầy chở mình đến một cái quán café nằm sâu trong một cái đường nhỏ gần đường ray xe lửa, trên đường 23 tháng 10, gần siêu thị Cầu Dứa. Mình không nhớ tên quán đó là gì nhưng nhớ quán đó là của một cô bạn của thầy, cũng người Huế. Trong khi ngồi trong quán, thầy có nói với mình rằng : Cô (là vợ thầy) vào Sài Gòn thăm thằng Ni rồi, nhà thầy không có ai hết chỉ có mình thầy. Để chứng minh, thầy lấy điện thoại gọi điện cho vợ thầy và hỏi cô gặp con có vui không? Sài Gòn thế nào? Và thầy nói với mình rằng cô chủ quán café là em gái của một người bạn thân của thầy, nhà cô rộng và có nhiều phòng lắm và rủ mình vô nhà cô chơi, nhưng mình từ chối. Trên đường chở mình về, thầy lặp đi lặp lại rất nhiều lần là nhà thầy không có ai hết, chỉ có mình thầy. Thầy gợi ý mãi mà thấy mình không nói gì, sợ mình không hiểu ý nên thầy đề cập luôn: “Hay Thủy về nhà thầy uống rượu với thầy”. Nhưng mình từ chối và nhờ thầy chở mình về.

Mấy hôm sau, vào buổi tối của ngày thi đầu tiên của kỳ thi học sinh giỏi quốc gia năm ngoái, thầy lại gọi điện cho mình rủ mình đi uống café, mình lấy cớ là có việc bận nên từ chối. Nhưng thầy nói rằng thầy đang lái xe đến đón mình và xe gần tới nhà mình rồi. Không thể từ chối nên mình đồng ý đi uống café với thầy. Sở dĩ mình nhớ chính xác buổi tối hôm đó là buổi tối của ngày thi đầu tiên của kỳ thi học sinh giỏi quốc gia năm ngoái là vì khi ngồi trong xe thầy, mình có nghe thầy gọi điện cho một thầy khác và nói rằng: “Học sinh ở nhiều tỉnh phía Bắc hỏi bài, copy bài nhau rất nhiều, anh cứ dặn học sinh mình ngày mai thi vòng hai cứ hỏi bài nhau thoải mái, không sao đâu”. Khi đó mình cảm thấy rất sửng sốt và cả bức xúc nữa vì trong các đợt họp Hội Đồng thầy cứ oang oang là phải thực hiện 2 không, “chống tiêu cực trong thi cử và chống bệnh thành tích”. Mà đây lại là kỳ thi học sinh giỏi quốc gia. Buổi tối hôm đó, thầy chở mình đến quán Hoa Biển II gần đường Phong Châu. Khi ngồi trong quán, thầy lại cho mình biết là cô đi vắng rồi, chỉ có một mình thầy ở nhà. Trên đường về, đến nơi giao nhau giữa đường Vân Đồn và Lê Hồng Phong, đi thẳng đường Lê Hông Phong sẽ tới nhà mình, còn cua đường Vân Đồn thì có thể tới được nhà thầy. Tại chỗ giao nhau giữa hai con đường, thầy hỏi mình: “Bây giờ về nhà thầy hay về nhà Thủy.” Mình trả lời : “ Dạ về nhà con.” Thầy lại hỏi : “ Bây giờ về nhà Thủy hay về nhà thầy?” Mình trả lời : “Dạ về nhà con.” Thầy hỏi như thế đến 3 lần. Mình phải lấy lý do là: “Nếu con về nhà trễ má con sẽ lo nên xin thầy chở con về nhà.” Trên đường về, thầy nói với mình: “Ở những nơi chỉ có hai người thì Thủy cứ gọi thầy là anh.” Trời ơi, lúc đó mình mới 25 tuổi, còn thầy thì gần về hưu rồi, làm sao mình có thể gọi thầy là anh?

Rồi hình như thầy sợ vợ con thầy nghi ngờ, nên có lần thầy rủ mình cùng với 2 đứa nhỏ con thầy là Na và Ni đến nhà cô chủ quán café bạn thầy uống nước và hát karaoke. Và trước mặt Na và Ni, thầy cứ liên tục gọi mình là “con gái”. Thầy muốn mọi người tin rằng thầy chỉ coi mình là con gái.

Mình biết có thể thầy sẽ không dám nhận những việc thầy đã nói và làm vì mình đã không ghi âm lại những lời nói của thầy lúc đó. Nhưng mình nghĩ, thầy là một nhà giáo dục, thì thầy nên thẳng thắn nhận những lời thầy đã nói và những việc thầy đã làm.

Từ khi thầy có những hành vi sàm sở với mình (nếu thẳng thắn mà nói thì đó là những hành vi quấy rối tình duc) và có những lời lẽ gạ gẫm mình nhưng mình không đồng ý, thầy bắt đầu có những biểu hiện rất khác với mình và sau đó một loạt rắc rối đã xảy ra với mình từ phía các cô và cả từ phía thầy. Mình cảm thấy rất phẩn nộ, bất mãn và cả xem thường.
Reply With Quote
Reply

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump





All times are GMT +7. The time now is 23:37.


Steam Powered by vBulletin® 0.1 pre-alpha
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.