vozForums
Về việc các vấn đề gần đây xoay quanh vụ Trung Quốc

Go Back   vozForums > Khu vui chơi giải trí > Chuyện trò linh tinh™ > From f17 with Love

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 17-09-2012, 23:09
nguyenster's Avatar
nguyenster nguyenster is offline
Junior Member
 
Join Date: 04-2012
Location: Ngày hôm qua
Posts: 23
Send a message via Yahoo to nguyenster
Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy

"Mỗi người trên thế giới này đâu đó quanh ta đều có một ai đó lặng lẽ yêu thương mình...có lúc ta sẽ nhận ra...đôi lúc chẳng bao giờ biết đến người ấy, có bao giờ bạn nhìn lại phía sau...có bao giờ bạn biết rằng ai đó vừa đi ngang qua cuộc đời bạn"....như cách mà họ đến. Đó là điều nó học được từ một người...và rất nhiều người mà cho mãi đến hết cuộc đời này sẽ ko bao giờ quên được.

Sáu tháng trôi qua kể từ ngày My Life bắt đầu. Một quãng thời gian khá dài cho những điều mới, những con người mới, những thay đổi mới. Cũng đã đến lúc trở lại, đến lúc tiếp tục chặng đường còn lại của cái hồi ký hoang đường vô lý này. Vẫn sẽ là câu nói cũ trước khi bắt đầu tiếp tục "Ngày hôm qua...đã từng"...Đây là cái tôi gọi nó là hồi ký của riêng tôi...và là tiểu thuyết đối với một số người. Chẳng quan trọng...vì điều tôi cần duy nhất những người quan tâm tôi xem nó là hồi ký...một câu chuyện đời của một thằng nhóc đã trãi qua trong quá khứ Có nước mắt, có máu, có những hờn ghen, có tình yêu chân thành, có sự hy sinh, có toan tính của cuộc sống. Đôi lúc trong cuộc sống này có những điều tưởng chừng như vô lý, đôi lúc trong cuộc sống người ta chẳng thể tin vào cổ tích có thật giữa đời thường, chẳng sao cả, đó là quyền cảm nhận của mỗi người, chẳng sao cả vì cuộc sống vẫn luôn như vậy mà. Nhưng hãy đọc, hãy cảm nhận bằng trái tim mình, biết đâu bạn sẽ tìm dc một điều gì đó cho tâm hồn mình. Tôi ko chắc bạn sẽ thích câu chuyện này nhưng tôi hứa sẽ vẫn kể thật nhất cho đến hết câu chuyện mặc dù tôi biết nó thực sự vô lí...Vì đôi với tôi nó là hồi ký có thật cho nên tôi sẽ gọi nó là "Ngày hôm qua...đã từng" nhưng hôm nay nó sẽ mang một cái tên mới " Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy"

Vẫn sẽ là những quy tắc riêng dành cho My Daisy như ngày nào My Life đã có. Không thắc mắc thật giả đúng sai, không info, không face, không hình, không tranh cãi, không giải thích. Điều duy nhất M làm đó là viết...cho đến khi nào kết thúc hồi ký, còn một người đọc M cũng sẽ viết cho đến khi dấu chấm kết thúc cuối cùng, sẽ không có gì ngăn được My Daisy bởi vì đây là điều M đã và đang làm dành cho những người M yêu thương và M chẳng quan tâm cho dù cả thế giới này phản đối, gạch đá. Vậy nên hãy chắc rằng khi tiếp tục đi cùng My Daisy...bạn cũng còn lòng tin vào những câu chuyện cổ tích giữa đời thường!

Nguyễn Mon

"Ngày hôm qua...đã từng - My Life"

Đà Lạt những ngày sắp Giáng sinh. Thời tiết lạnh đến run người. Trời đổ cơn mưa phùn từ sáng sớm. Em ngồi sau lưng run rẩy, tay em siết chặt eo nó cố gắng chống chọi lại cái lạnh tái người của Đà Lạt. Tóc, vai áo nó lấm tấm những hạt mưa phùn. Lần đầu tiên được đón một cơn mưa phùn của Đà Lạt vào mùa Giáng sinh lung linh, huyền diệu. Em tinh khôi trong chiếc váy trắng của ngày nào còn bên cạnh nó. Hôm nay không phải là Giáng sinh, hôm nay nó và em cũng có mặt ở Đà Lạt, không phải như lời hẹn của mấy ngày trước cùng nhau đón Giáng sinh Đà Lạt trong hạnh phúc...
Hôm nay không phải ngày hạnh phúc, hôm nay là ngày lần đầu tiên nó mặc áo vest, chở em trên chiếc xe máy cũ, đến nơi mà em sẽ làm lễ thành hôn theo người ta về bên ấy. Hôm nay không phải là ngày hẹn hò, hôm nay là ngày chia tay. Hôm nay không phải là ngày ngọt ngào, hôm nay là ngày em nuốt nước mắt đến nhà thờ làm lễ thành hôn. Hôm nay sau lưng nó trong chốc lát nữa không phải là người yêu nó, hôm nay sau lưng nó, trong chốc lát nữa em sẽ là vợ của người ta.
...........................................................
Nó cố chạy chậm hết sức có thể. Thi thoảng, em khẽ nhắc:
- Chạy chậm thôi anh...
- …
Mỗi lời nhắc của em làm tim nó như thắt lại. Em cũng muốn cố níu kéo thời gian còn bên nhau thêm được giây nào, thêm được từng mét đường nào là hạnh phúc bấy nhiêu đó.
................................................................................ .........................................
Tiếng chuông thánh đường vang lên, người ta đều đứng dậy để làm lễ. Nó không phải là con chiên ngoan đạo, nhưng nó vẫn đứng dậy khoanh tay nhắm mắt. Nếu được, nó thầm cầu xin Đức Chúa hãy che chở cho em, hãy ban cho em và nó có đủ sức mạnh để vượt qua nỗi đau này, vượt qua mười năm dài đằng đẵng phía trước và, nếu được, xin Ngài cho em và nó rồi sẽ gặp lại nhau.
................................................................................ .......................................
Rồi buổi lễ cũng kết thúc nhanh chóng. Người ta lục đục lên xe để trở về Sài Gòn. Chỉ một vài người không đi cùng, trong đó tất nhiên là có nó. Nó đứng từ phía xa, nó nhìn thấy em bật khóc khi bước vào trong xe hoa, nó nhìn thấy ánh mắt em ngỡ ngàng, hoảng sợ cố nhìn về phía nó. Nó nhìn thấy rõ ràng tất cả nhưng đành phải chôn chân tại chỗ nhìn chiếc xe hoa lạnh lùng chạy ngang qua. Sau lưng nó, những người bạn đang đứng im lặng nhìn. Nó đứng đó nép vào gốc cây nhìn theo đoàn xe từ từ dần xa, mất hút sau những con đường quanh co giữa rừng thông già heo hút.
Nó ngồi xuống gốc thông bên cạnh, mỉm cười.
Đà Lạt chìm trong cơn mưa phùn...
Xe hoa đi về đâu? Đưa người yêu tôi đi chốn nao?
Để mưa rơi trắng đêm
Lỡ làng rồi ai hiểu hỡi em?
Cơn mưa rơi thật lâu, cho tình ta tan theo bể dâu
Tìm yêu thương trong mắt nhau
Tôi hiểu rằng lòng em rất đau.
Còn đâu nữa ngày nao tiếng cười,
Còn đâu nữa những chiều bước đi bên người
Giờ xe hoa đã xa, còn mình tôi xót xa
Thà ngày xưa đừng nên dối lòng, để ngày nay âm thầm bước đi theo chồng
Giờ không ai nhớ mong
Tôi lỡ tình đi giữa trời đông...

Ngày em đi nước mắt lăn dài.

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy


Chap 1:

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.


Chap 2
Chap 3
Chap 4
Chap 5
Chap 6
Chap 7
Chap 8
Chap 9
Chap 10
Chap 11
Chap 12
Chap 13
Chap 14 => Chap 37
Hoặc tại: Blog
Chap 38
Chap 39
Chap 40
Chap 41
Chap 42
Chap 43
Chap 44
Chap 45
Chap 46
Chap 47
Chap 48
Chap 49

Last edited by nguyenster; 20-07-2014 at 22:59.
Reply With Quote
  #2  
Old 17-09-2012, 23:15
fey97sf5gkytg7f8g5v1 fey97sf5gkytg7f8g5v1 is offline
K.I.A
 
Join Date: 09-2012
Posts: 10
Re: Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy

temmmmmmm chuyện bác mon , đang đọc trên FB
Reply With Quote
  #3  
Old 17-09-2012, 23:16
extremyst extremyst is offline
K.I.A
 
Join Date: 08-2012
Posts: 88
Re: Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy

Đánh dấu bất ngờ của Mon, rồi hãng đọc sau.
Reply With Quote
  #4  
Old 17-09-2012, 23:20
hien211 hien211 is offline
Junior Member
 
Join Date: 08-2012
Posts: 9
Re: Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy

Hóng cháp mới của M
Nhớ giữ phong độ nha
Reply With Quote
  #5  
Old 17-09-2012, 23:25
siverwolf512's Avatar
siverwolf512 siverwolf512 is offline
Member
 
Join Date: 08-2012
Location: Sài Gòn
Posts: 66
Re: Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy

hàng hot
Reply With Quote
  #6  
Old 17-09-2012, 23:27
kubam3.0's Avatar
kubam3.0 kubam3.0 is offline
Senior Member
 
Join Date: 09-2011
Posts: 246
Re: Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy

oánh dấu phát. bác M đã trở lại
Reply With Quote
  #7  
Old 17-09-2012, 23:30
MrV2m MrV2m is offline
Member
 
Join Date: 02-2010
Posts: 77
Re: Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy

hichic , mon post lại chap cuối my life làm j` , làm mình chưa đọc my daisy thì lại nghẹn ngào rồi :(
Reply With Quote
  #8  
Old 17-09-2012, 23:34
thehellsoul thehellsoul is offline
K.I.A
 
Join Date: 06-2011
Posts: 20
Re: Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy

vừa đọc xong trên FB, cảm xúc tràn về như lúc đọc my life
Reply With Quote
  #9  
Old 17-09-2012, 23:34
BanToToDamPhatChetLuon... BanToToDamPhatChetLuon... is offline
K.I.A
 
Join Date: 05-2012
Posts: 345
Re: Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy

Xi dat mat tien.
Reply With Quote
  #10  
Old 17-09-2012, 23:39
luongdoremon luongdoremon is offline
K.I.A
 
Join Date: 05-2012
Posts: 49
Re: Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy

chào mừng bác trở lại, thread huyền thoạ!i. CƠ mà đổi font chữ đi bác, cái này nhìn xấu quá
Reply With Quote
Reply

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump





All times are GMT +7. The time now is 12:46.


Steam Powered by vBulletin® 0.1 pre-alpha
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.