vozForums
Về việc các vấn đề gần đây xoay quanh vụ Trung Quốc

Go Back   vozForums > Khu vui chơi giải trí > Chuyện trò linh tinh™

Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old 20-12-2010, 19:19
tuyettung's Avatar
tuyettung tuyettung is offline
Junior Member
 
Join Date: 12-2010
Posts: 0
Những bài viết hay về gia đình...

Viết về ba...

Viết về ba…

Con biết rằng, ngày con chào đời, là ngày nhà mình buồn nhất. Ngày con chào đời, cũng là ngày ba bắt đầu uống thật nhiều rượu- vì con là con gái. Và con thì chỉ là một đứa trẻ để căm hận ba mình. Con háo hức cuối tuần mẹ cho hai chị em con đi vườn trẻ, nhìn vào lốp xe thì xe đã bị chọc tan săm. Con sợ! Có những buổi con phải nằm núp trên mái bếp trốn đòn và ngủ thiếp đi trong cơn mộng mị ba bị say cầm cái gì đó đe giết mẹ con con. Con luôn hét lên giận dữ: “tôi hận ông”rồi bỏ chạy… Một tuổi thơ có những kỷ niệm kinh hoàng

Con luôn ước ba đừng say xỉn.

Lúc ba không say, ba mang con đi theo chân ba khắp cánh đồng đơm cá, chặt tre, đánh bẫy chim chèo bẻo. Con còn nhớ khung cảnh hoàng hôn, mặt trời đỏ rực như lửa; ba đi gỡ bẫy chim còn con đứng trên bờ ruộng nhảy múa tưởng tượng mình là một nàng công chúa Lizo, còn đàn chim chèo bẻo kia là bầy hoàng tử đội lốt thiên nga xà xuống bên con…
Lúc ba không say, ba ngồi chặt tre cho mẹ đan rổ, con ngồi đó ê a đọc đi đọc lại bài tập đọc. Ba mẹ đếm mỗi lần đọc của con bằng một cái mấu tre, cứ 10 mấu tre là con thuộc bài.

Con nhớ niềm tự hào của ba đi khoe mọi người khi con báo tin con thừa điểm vào đại học trong khi xóm mình mấy thằng bằng tuổi con được học gia sư tốn kém biết bao tiền mà không thi được. Ba hớn hở: “Con trai làm gì?”. Con chợt cười- “Đúng là ba!”. Con nhớ cái dáng ba đứng đợi con đi học xa nhà về giữa trưa hè nắng. Xe non hơi không lai được con, vậy là ba dắt xe còn con cầm ô, cứ thế ba con mình “bóng cha dài lênh khênh, bóng con tròn chắc nịch” trên con đường làng quanh co về nhà. Năm thứ 3 Đại học, lớp con tổ chức đi Yên Tử. Cả lớp lạc nhau, xe bị hỏng giữa đường, điện thoại con mất liên lạc. Đêm ấy con đã không về nhà kịp mà ngủ lại giữa rừng. Con trở về, ba đã khóc, đó là giọt nước mắt đầu tiên ba khóc trước mặt con. Ngày con bước chân vào Sài Gòn, cả tháng trời nhớ con, mẹ kể ba cứ nhìn lên những tấm hình con chụp để ở bàn học là ba lại khóc. Ba đã không ăn nổi mỗi lần nhìn nụ cười rạng rỡ của con trên ảnh. Mẹ cất ảnh con nhưng ba nhất định không chịu, để rồi cứ nhìn, cứ nhớ và lại khóc. Con cũng khóc, nhớ ba mẹ thật nhiều. Cơn lũ quét phá hỏng đường tàu Bắc – Nam vừa qua khiến tàu dừng lại, con lại mất liên lạc với ba mẹ lần nữa. Và ba lại khóc, lại quát ầm nhà lên không biết tình trạng con sống chết ra sao, hay đã bị nước cuốn trôi ra ngoài biển cả. Con xuất hiện trước mặt ba mẹ, cả nhà ta nghẹn ngào…

Thời gian cho con hiểu rằng tình phụ tử không gì có thể mất đi, không gì có thể thay thế. Dù ba mình là ai đi chăng nữa- một người kéo xe, một người nông dân, hay một doanh nhân thành đạt, ba vẫn là ba, vẫn chan chứa tình yêu thương. Chỉ có điều cách thể hiện tình yêu là khác nhau mà thôi. Như ba, yêu thương và lo lắng cho con nhưng ba không biết diễn đạt lên lời, chỉ biết quát tháo, mắng mỏ con. Một cách diễn đạt tình yêu thật là tệ biết nhường nào! Nhưng con hiểu, và con càng cảm thấy thương ba. Một tuổi thơ ấn tượng về ba có lúc thật là xấu xí, nhưng nó đã qua…

Sau một tuần làm việc, con lại sắp xếp thời gian chở ba đi ngắm phố, mua chè Ấm Vàng , rồi ngồi uống một cốc bia bên vỉa hè, rồi đi BigC mua bánh mì nóng hổi về làm quà cho mẹ… một cái cảm giác bình an mà con may mắn có được. Mẹ vẫn thường dặn con: “Có vấp ngã thì phải đứng lên ngay, gia đình luôn là chỗ dựa bình an để con quay về”. Phải, con cảm ơn cuộc đời đã cho con là con gái của ba mẹ

Từ cuộc thi nét Bút Tri Ân
Trịnh Thị Thu thuỷ
Reply With Quote
  #2  
Old 30-12-2010, 16:28
tuyettung's Avatar
tuyettung tuyettung is offline
Junior Member
 
Join Date: 12-2010
Posts: 0
Re: Những bài viết hay về gia đình...

Bố cháu làm ruộng

Ngày đầu tiên đi làm, có người hỏi tôi: “Cháu con nhà ai?”. Câu hỏi khá thành thật, nhiều khi là thói quen ấy thoáng khiến tôi bối rối. Thấy tôi ngập ngừng, người đó hỏi tiếp: “ Bố cháu làm gì?”. Đáp lại, với một chút đắn đo, xa xót nhưng đầy tự hào tôi đã trả lời rằng: “Bố cháu làm ruộng ạ!”. Có người đã hoài nghi, đã có vẻ thất vọng khi “địa vị”, nghề nghiệp của bố tôi không như họ tưởng tượng. Còn tôi, dù biết rằng ngày đầu tiên đi làm đã không tạo được ấn tượng tốt và sau này sẽ còn nhiều khó khăn nhưng vẫn vui vì lòng mình bình yên và thanh thản.

Đó không phải là lần đầu tiên tôi gặp phải tình huống như vậy. Những lúc ấy, tôi không giận mà chỉ thấy buồn và thương bố nhiều hơn. Tôi thấy ân hận khi chính mình cũng từng có cái nhìn không đúng đắn về bố. Bởi thú thực là khi còn bé dại, đã có lúc tôi rất chạnh lòng, tủi cực khi nghĩ về bố mình. Tôi phải tự học bài, tự đến trường, tự làm mọi việc từ rất sớm. Đã có khi tôi ước giá như bố tôi không phải là một người nông dân mà là một nghề gì đó thật quyền quý hay giàu sang, khi đó có lẽ cuộc sống của tôi không phải vất vả nhiều đến thế.

Bố tôi, đang học dở lớp 7 thì xin vào quân ngũ. Chiến tranh qua đi, ông trở về với đồng ruộng. Bố không đạo mạo, không uyên bác giỏi giang hay quyền cao, chức trọng…Bố chỉ là một nông dân bán mặt cho đất, bán lưng cho trời mà thôi. Bố tôi, người nông dân thô kệch, đen đúa, gầy gò quanh năm khắc khổ vì mưa nắng. Bố không ngối dạy tôi học bài hàng đêm, không đưa tôi tới trường hay thưởng cho tôi những món quà dù là nhỏ nhất những khi tôi được điểm mười… Bố cũng hay cáu gắt, quát mắng và đánh đòn anh em tôi như thường.

Nhưng bây giờ nghĩ laị, chợt xấu hổ vì cái thời thơ dại ấu trĩ, ngông cuồng ấy. Bởi vì bố đã cho tôi nhiều hơn những gì mà một người cha có thể làm được. Không chỉ một mái ấm, một hình hài, bố đã dành cho tôi tình yêu thương và hạnh phúc đơn sơ, bình dị nhất mà có lẽ đến bây giờ tôi mới thấm thía hết. Điều quý giá đối với tôi không phải là việc ông đem thật nhiều tiền về nhà mỗi tháng hay mang danh của mình ra để xin việc cho tôi mà là cách ông đã dạy tôi biết đi trên chính đôi chân của mình, biết tự trọng, biết vươn lên, biết bao dung và trách nhiệm với mọi người.

Bố đã dạy cho tôi những bài học quý giá nhất ngay trên ruộng đồng nhà mình. Bố thường bảo tôi rằng học hành đỗ đạt hay không là do sự cố gắng của tôi nhưng trước hết bố sẽ dạy tôi làm một người nông dân, để ít nhất tôi có một nghề để mưu sinh. Và tôi bắt đầu theo chân bố ra đồng ngay khi vừa vào lớp một. Ông lầm lũi phía trước, tôi háo hức theo sau. Ông không dạy tôi bằng tiết lý, thâm ngôn mà bằng ca dao tục ngữ, bằng chính những gian truân, nhọc nhằn của cuộc đời mình.Tôi học theo ông tất cả những kỹ năng của một người nông dân, từ việc cày bừa, làm đất, cấy trồng, chăm bón, thu hoạch… Tôi cố gắng bắt chước ông cách chăm nom, vun vén cho gia đình; học cả niềm kiên nhẫn, cái chân chất, thật thà quê kệch; học từ những lam lũ, đắng cay đến lo toan thời vụ, những xót xa mùa héo hay hạnh phúc nảy mầm…

Năm mười bốn tuổi, tôi đã có thể tự lái những đường cày, tự mình ra đồng làm tất cả mọi việc như một người nông dân thực thụ. Tôi thấy rất hãnh diện vì mình là đứa trẻ đảm đang, khéo léo nhất làng. Nhưng dường như bố lại không vui bởi lực học của tôi đang sút dần. Với bản tính bộc trực của một người nông dân, ông đã mắng tôi: “ Lo mà học hành đi. Theo đít con trâu mãi, vất vả cả đời thôi”. Tôi cự lại: “Con chán học lắm. Con thích kiếm tiền làm giàu hơn!”. Bố giận dữ: “Học dốt thì làm giàu kiểu gì? Có mà đi ăn cướp!”. Khi ấy, tôi đã không hiểu ẩn ý của bố. Và với một chút nông nổi, tôi nói hỗn hào: “Chắc gì ngày xưa bố đã học giỏi hơn con”. Bố chết lặng khi nghe câu nói ấy. Nỗi buồn quặn thắt trái tim của ông. Những tưởng bố sẽ cho tôi ăn một cái tát, nhưng không, ông chỉ gằn giọng: “Thế thì cố mà học. Đừng để như đời bố”. Nói rồi, ông hầm bỏ ra đồng, mặc tôi đứng lặng nhìn theo đầy ân hận.

Sau đấy, bố ít nói hơn, chỉ lầm lũi với công việc. Nhưng có một điều lạ là bố hay dò dẫm đọc sách, những quyển hướng dẫn làm nông nghiệp bố mượn ở đâu đó. Ông học cách nuôi con lợn, chăm con gà cho mau lớn, học cách làm đồng sao cho đỡ vất vả mà lại hiệu quả hơn. Lạ hơn là bố cũng hay hỏi và lắng nghe ý kiến của tôi (bởi ở trường tôi học rất tốt môn kỹ thuật nông nghiệp). Và điều khiến tôi nhớ nhất về ông khi đó chính là cái dáng ông ngồi xổm ngoài hiên soi từng dòng chữ trong sách một cách vất vả và câu nói chân thật :“Làm ruộng cũng phải học. Học trước khi quá muộn”. Nỗ lực của bố đã giúp cả gia đình vượt qua giai đoạn khốn khó nhất của cuộc sống. Cũng chính điều ấy đã cho tôi bài học sâu sắc nhất, cho tôi “cảm hứng” để bước tiếp trên con đường học hành. Tôi đã cố gắng học thật tốt, học vì tương lai của tôi và học vì ước mơ của bố.

Khi mới vào đại học tôi đã choáng ngợp bởi cuộc sống chốn thị thành. Tôi khi ấy đầy đam mê và khao khát. Tôi vội vã chối bỏ cái gốc gác quê kệch của mình, hối hả chạy theo những phù phiếm sa hoa, những hào quang lộng lẫy để kiếm tìm tiền, tài, danh vọng… Nhưng tôi ngày càng cảm thấy hụt hẫng. Tôi cảm thấy ngột ngạt, bức bối, đấu óc quay cuồng giữa những mánh khóe, bon chen, đố kỵ. Việc học tập cũng ngày một sa sút. Lúc cảm thấy thất vọng nhất, tôi chỉ biết về quê, tìm về bên bố theo bản năng của một đứa con khi vấp ngã. Tôi lặng lẽ theo ông ra đồng như ngày xưa. Tóc ông giờ đã điểm bạc, đôi vai gầy guộc trĩu nặng gánh thời gian. Vẫn cách nói mộc mạc nhưng có phần sâu sắc hơn, ông khẽ bảo: “Không thể đem một cây lúa trồng vào một chiếc chậu đẹp đẽ để uốn tỉa nó thành cây cảnh được. Nó sẽ chết dần, chết mòn mà thôi. Cũng như con người, chối bỏ nhân cách nghĩa là đang tự hủy hoại chính mình”. Câu nói ấy đã khiến tôi như tỉnh ra.

Và tôi đã trở lại thành phố để bắt đầu lại cuộc sống bằng chính sự chất phác, mộc mạc và lòng nhiệt huyết của mình. Cuộc sống dần cân bằng trở lại và tôi luôn cảm thấy vui vì được sống bằng con người thật của mình. Giờ đây, hễ có ai hỏi tôi sẽ không ngần ngại mà nói rằng: “Bố tôi là nông dân”.

Cảm ơn bố! Những lo toan cho con êm ấm

Cảm ơn bố! Những đòn roi cho con nên người.

Cảm ơn bố! Những gian truân cho con thấm thía.

Cảm ơn bố! Những lẽ đời dung dị yêu thương.

Đình Quang.
Reply With Quote
  #3  
Old 04-01-2011, 11:02
tuyettung's Avatar
tuyettung tuyettung is offline
Junior Member
 
Join Date: 12-2010
Posts: 0
Re: Những bài viết hay về gia đình...

MẸ...!!!

Thời gian như én đưa thoi. Chỉ mới đó thôi mà giờ đây con đã bước sang tuổi 21 rồi.Thời gian vừa là thứ tàn nhẫn nhất nhưng nó cũng là phương thuốc nhiệm màu cho bất cứ ai. Nó tàn phá bao vẻ đẹp của thế gian nhưng nó lại xóa nhòa bao đau khổ,tủi hờn,cực nhọc.

Còn ít ngày nữa là đến “sinh nhật” mẹ. Thế là mẹ đã gần 50,có lẽ mẹ đã đi qua được nửa chặng đường của cuộc đời đầy chông gai và gian khổ rồi. Con nói lên hai từ “sinh nhật” có lẽ là hơi to tát đối với mẹ phải không? Bởi thực ra thì mẹ cũng không biết được ngày sinh của chính mình,mẹ không thể biết được mẹ đã có mặt trên đời này vào khi nào nữa. Lúc sinh mẹ là thời khổ cực,cái thời mà gia đình bà ngoại chia nhau củ sắn không đủ để qua ngày,và rồi cứ thế mẹ chào đời mà có ai hay biết ghi nhớ ngày tháng làm gì cơ chứ. Giấy khai sinh của mẹ cũng chỉ ghi vẻn vẹn năm đó…

Đến giờ, con vẫn nhớ như in ngày sinh nhật lần thứ 11 của mình.Tuổi mà con đã biết vui, biết buồn và biết chia sẻ. Lúc con đang đi học trên lớp thì mẹ và chị đã làm 1 bữa tiệc sinh nhật bất ngờ cho con. Hôm đó con không hiểu sao tan trường nhưng vẫn có một vài bạn theo chân con về nhà mình.Con đã nổi cáu, bởi vì thực ra con cũng không nhớ được hôm đó là sinh nhật của con nữa.

…Vừa bước chân vào cửa nhà,con đã bất ngờ,ngẹn ngào không nói lên thành lời khi mẹ và hai chị cùng các bạn trong lớp đứng vòng tròn và hát bài “Happy birth day”.Lòng con dường như se thắt lại. Tim con thấy đau nhói và nước mắt của con đã lăn dài trên má từ lúc nào không hay trước sự chuẩn bị bất ngờ của mẹ. Mẹ đã nói với con rằng bởi vì mẹ đã chịu nhiều đau khổ rồi nên bây giờ mẹ không muốn con đi lại trên con đường mòn đó. Hôm đó con đã lớn thêm 1 tuổi, và cũng là lần đầu tiên con được tổ chức sinh nhật. Con cũng hiểu được điều đó bởi vì nhà mình không được khá giả như người ta. Hôm đó con đã vui rất nhiều, nhưng trong niềm vui của con cũng đã có vài phút giây lặng lẽ của nước mắt. Sinh nhật con không có ba bên cạnh…Tối hôm ấy ngồi vào bàn học bài thế nhưng sao con không thể nào tập trung được.Con cảm thấy mình thiếu một điều gì đó chưa biết về mẹ.

Con chưa biết được ngày sinh của mẹ, từ lâu nay con vẫn cứ ngu ngơ không để ý đến. Bất chợt con quyết định chạy vào phòng mẹ và hỏi một cách ngây thơ.

- Mẹ ơi sinh nhật mẹ là lúc nào?

Mẹ đã không nói gì với con mà chỉ đem ra một mảnh giấy. Giấy khai sinh của ba con! Con bối rối không hiểu được điều gì.Và rồi mẹ nói:

- Con cứ nhớ ngày của ba là được.Mẹ không có ngày sinh…

Con thoảng thấy được trong mắt mẹ một nỗi buồn sâu lắng.Tối đó mẹ đã kể với con rằng vì sao mẹ không biết ngày sinh nhật của mình…

Thế rồi thời gian cứ trôi qua, con vẫn khắc ghi trong đầu mình cái ngày quan trọng ấy. Con muốn làm một điều gì đó cho mẹ vui.Nghĩ lại thật là trẻ con, những món quà mà con dành tặng mẹ những lúc đó là cây kẹo mút con mua bằng tiền của mẹ cho con ăn quà.Thế mà trên đường đi học về con đã vui mừng khôn xiết,muốn trở về nhà thật nhanh để tặng mẹ “món quà” đó, sẵn sàng đứng ra gửi tặng mẹ thêm một bài múa nữa.Và rồi con lớn lên, những suy nghĩ về mẹ cũng lớn dần theo con…

Thời gian thấm thoắt trôi qua,ngày nào con mới bẽn lẽn trong lần đầu tiên khoác trên mình tà áo dài bước vào cổng trường cấp 3. Những cái nhéo tai mẹ gọi con dậy vào mỗi buổi sáng để kịp đến trường. Mẹ đã luôn dõi theo con trong từng bước đi, mẹ luôn bên cạnh con đối mặt với vòng xoay xô bồ cuộc sống. Mới năm nào con vẫn hay khóc vì bị mẹ mắng.Khóc vì uất ức,tủi hờn mẹ chứ đâu có khóc vì hối hận vì một hành động nào đó của con.

Vậy mà giờ đây con đã là một cô sinh viên chững chạc trên giảng đường Đại học.

Ngày con xách va ly vào Hội An nhập học, con khóc…mẹ khóc. Mẹ khóc trong niềm vui xen lẫn nỗi lo toan cho con. Mẹ khóc vì niềm vui nuôi con trưởng thành và ăn học đến nơi đến chốn. Mẹ khóc vì niềm hãnh diện với bà con làng xóm mình.Và mẹ cũng khóc vì lo cho con, bỡ ngỡ bước vào mảnh đất xa lạ không có người thân.Con bước chân đi xa mẹ lại nhắc nhở :” Không có

mẹ bên cạnh con phải biết tự chăm sóc cho bản thân, giữ gìn sức khỏe thật tốt bởi vì con hay đau vặt. Cố gắng học giỏi đừng làm mẹ buồn.Khi giao tiếp thì một câu nhịn chín câu lành…”

Hai năm trôi qua trên giảng đường Đại học ở phố Hội vốn cổ kính này con đã học được nhiều điều từ mẹ.Có những lúc dường như con bế tắc với cuộc sống xô bồ trong tình bạn bè, sự đố kỵ. Mẹ vẫn là một bờ vai vững chãi cho con. Mẹ vẫn thường khuyên con rằng :” Hãy sẵn sàng thua một trận đánh để dẫn đến thắng một cuộc chiến”.

Rồi 2 lần sinh nhật mẹ đã qua mà không có con ở bên. Con biết mẹ buồn nhiều lắm nhưng mẹ vẫn luôn luôn nở nụ cười. Sắp tới là sinh nhật lần thứ 48 của mẹ yêu. Con muốn trở về bên cạnh mẹ, bởi năm nay nhà mình không còn đông đủ ấm áp nữa. Hai chị của con đã đi lấy chồng…

Con đã dự định sẽ dành cho mẹ một sinh nhật ấm áp trong năm nay.Thế nhưng tất cả không như ý muốn của con. Lịch thi học kỳ đến rồi… Vậy nên 3 hôm trước tranh thủ được nghỉ con đã háo hức trở về. Đã lâu con chưa thấy khuôn mặt vốn phúc hậu của mẹ.Hôm ấy ngồi trên xe trở về con thấy quãng đường từ Hội An về Quảng Bình sao mà xa thế chứ???Có lẽ vì con quá trông đợi được gặp mẹ nên thế phải không mẹ?

Thật là hạnh phúc biết bao khi được ăn cơm mẹ nấu sau bao nhiêu ngày nào là mì tôm,bánh mì xì dầu rồi nào là cơm “thực vật” của sinh viên....Con hạnh phúc biết bao khi được nhìn thấy nụ cười của mẹ, dẫu trên khuôn mặt mẹ đã hằn in một vài nếp nhăn. Đêm hôm đó con muốn chui mình vào để đón nhận hơi ấm từ mẹ, để được tâm sự những chuyện trong cuộc sống sinh viên, để được khoe với mẹ là con đi học cảm tình Đảng được loại giỏi. Được nghe mẹ kể chuyện ở nhà.

…Và chính đêm hôm đó con đã bắt đầu biết thêm về một sự thật trong quảng đời lắm gian khổ của mẹ mà bấy lâu nay mẹ chỉ tâm sự với hai chị của con mà con không hề hay biết.Mẹ đã không nói cho con vì sợ con buồn…Hồi trước mẹ về làm dâu nhà ông bà nội đã phải đối mặt với cảnh mẹ chồng- nàng dâu. Mẹ luôn phải làm việc quần quật không ngẩng mặt lên trời được một phút, thế mà vẫn còn bị chửi mắng thường xuyên.Không những chỉ bà nội mà còn có cô của con nữa.

Năm ấy khi mẹ mang thai con là trời mùa đông,cái lạnh cắt da cắt thịt mà mẹ không có áo quần mặc đủ ấm.Thế mà bà nội vẫn bắt mẹ đi ra đồng cấy lúa dù con đã rất lớn trong bụng mẹ.Đến bữa cơm thì vừa khoai sắn trộn lẫn với ít gạo…,vậy mà mẹ của con cũng chỉ được ăn sắn nhiều hơn ăn cơm. Mẹ nói rằng lúc mang thai con mẹ thèm thịt mỡ mà không có ăn,ông ngoại con lúc đó làm ở chi cục thuế- Bình Trị Thiên nên cũng đỡ một chút.Ngày nghỉ làm ông về quê mua thịt và gọi mẹ lên nhà cho ăn. Nhìn mẹ ăn mà ngoại con không cầm được nước mắt…Hồi đó mẹ không có áo quần mới cho riêng mình mà chỉ mặc đồ của mấy bác hàng xóm đem cho.Ngoại con có mua cho một tấm vải để may đồ,thế mà nỡ lòng nào trong lúc mẹ đi làm ruộng thì cô đã lấy mực vẩy lên làm hư tấm vải ấy.Con không hiểu nổi tại sao lúc đó con người sống với nhau mà không có lấy một chút tình thương nào hết chứ???

Ngày con chào đời, ngày nhà mình buồn nhất- vì con là con gái (trước con có hai chị). Nhà nội đã không nhìn mặt con…và cũng không muốn đặt tên cho con.Trời ơi thật là đau khổ biết nhường nào khi nghe như thế chứ!!! Con căm thù cái hủ tục có con trai để nối dõi tông đường.

Cứ thế mẹ đã bất chấp tất cả để vượt qua những chặng đường đầy chông gai nuôi dạy hai chị và con khôn lớn trưởng thành. Mẹ đã đạp lên quá khứ để sống,sống vì tương lai chúng con. Đó là bài học quý báu mẹ dành cho con. Ba chị em con luôn nuôi trong mình ý chí vươn lên để có thể bù đắp lại phần nào cho mẹ. Dẫu biết rằng những gì mẹ đã trải qua và đã hy sinh cho chúng con không có gì sánh bằng được.Để hôm nay nhìn lại thì “tài sản” do mẹ tạo dựng nên là những nhà giáo đóng góp cho đời.Chị cả đang là giảng viên tại trường Đại học ở quê mình, Chị hai là một giáo viên mầm non. Và con….”tài sản” cuối cùng của mẹ và cũng là nguyên nhân đem lại không ít đau khổ trong chặng đường mang nặng đẻ đau, con đang từng bước cố gắng khẳng định mình trên giảng đường trường Đại học Phan Châu Trinh tại thành phố Hội An cổ kính này. Con nguyện ước rằng sẽ trở thành một giáo viên Tiếng Anh thật giỏi để có thể giúp ích cho đời, để đem lại niềm hạnh phúc cho me.

Con yêu mẹ bởi vì dù có đói khổ, mẹ vẫn bảo rằng no để con ngon miệng, no bụng. Dù có lạnh, mẹ vẫn bảo rằng không vì con cần ấm để ngủ ngon trong cái mùa đông cứa da cứa thịt. Dù có buồn, mẹ vẫn bảo rằng vui vì sợ con lo lắng, phân tâm trong cuộc sống.

Con cảm ơn mẹ!!!

Con cảm ơn mẹ…vì mẹ luôn ở đó.

Con cảm ơn mẹ…vì bài hát sinh nhật mẹ hát tặng con,dẫu con bối rối không biết nước mắt chảy ra từ lúc nào.

Con cảm ơn mẹ…vì tình yêu trọn vẹn và tinh khiết mà con sẽ không bao giờ nhận được từ ai khác.

Con cảm ơn mẹ…mẹ dạy con học cách mỉm cười khi thất bại.

Con cảm ơn mẹ…mẹ đã cho con hay không phải lúc nào nước mắt cũng là hiện thân của sự mềm yếu.

Con cảm ơn mẹ….vì mẹ là mẹ của con!

Lê Thị Lan
Nét Bút Tri Ân
Reply With Quote
  #4  
Old 04-01-2011, 11:59
proton_177's Avatar
proton_177 proton_177 is offline
Senior Member
 
Join Date: 06-2010
Posts: 185
Re: Những bài viết hay về gia đình...

Hay lắm. Thím post tiếp đi
Reply With Quote
Reply

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump





All times are GMT +7. The time now is 06:07.


Steam Powered by vBulletin® 0.1 pre-alpha
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.