có bao giờ mọi người đọc 1 câu truyện rồi sau đó bỗng dưng câu truyện đó lại xảy ra với chính mình chưa. Trước đây tôi thích đọc những câu truyên kết thúc của nó không có hậu, bới vì nó phản ánh điều tất yếu của cuộc sống ko fải lúc nào cũng như ý muốn.
Em đã đọc 1 câu truyện cách đây 2 năm mà giờ đây tôi cảm thấy tôi và em giống như 2 nhân vật chính trong câu chuyện đó, nó sẽ giống 100% nếu tác giả câu truyện đó ko thêm mắm với muối vào câu chuyện đó ( tôi nghĩ là như thế )
Em ngoài Bắc - Hà Nội, nàng ở HN nhưng theo gia đình vào nam, nang nói rằng nàngvào đó học và để đi du học nhưng lý do chính thì đến giờ em mới được biết.
Giống như trong câu truyện, em là con nhà bình thường, ra trường và đi làm. Còn nàng, là con nhà giàu, xinh đẹp , thông minh, có lẽ nàng là điều tuyệt vời nhất mà em từng biết.
nàng hay gọi em là ngok vì e bảo tôi rất ngok, có lẽ vậy. Còn enàng, nàng là ” heo iu” của em.
nàng đánh thức e vào buổi sáng bằng những tn ngọt ngào của minh, e thì chưa nhắn được cái tn nào trước em cả
O khoảng cách xa như vậy chúng e chỉ gắn kết nhau qua đt, chúng e nt, nc đt cả ngày ko chán kiểu như
- Anh ngủ đi, thức khuya có hại cho sk lắm
- Nhưng a ko buồn ngủ, e hát ru thì may ra anh còn buồn ngủ ?
- ế a thích nghe bài gì ? Em ko biết hát ru đâu !
- Bài gì cũng được !
Em hát nhiều bài nhưng tôi thích nhất bài : 2 con heo, nghe yêu lắm
- Thế a ko hát cho e nghe ah?
- Em thích bài gì ?
- Bài gì cũng được, anh hát đi
- Nhưng anh chả thuộc bài gì cả, bài nào cũng chỉ thuộc có 1 đoạn thôi, thế hát một đoạn nhé !
- Cũng được, anh hát đi
Chả hát được bài nào ra hồn, lại cái giọng như lọn bị cắt tiết lúc nửa đêm làm con em gái nó tưởng làm sao

)
Thỉnh thoảng tôi lại nói ra 1 câu ko ra sao, thế lại mất cả ngày để làm lành
Hôm nọ đi uống rượu về, chưa say nhưng cũng phê rồi, phê nhưng vẫn làm chủ được câu chuyện nhưng vẫn phọt ra 1 câu chẳng ra sao
- Nếu em gặp được người khác hơn anh, yêu em, lo cho em, làm em vui hơn, hp hơn thì lúc đó a sẽ rút lui để e đựoc hp - mẹ sao mình lại có thể phọt ra được câu đó nhỉ
Đúng là xảy chân thì còn đỡ được, xảy mồm ra éo đỡ được luôn. Mọi lần giận cũng ko được lâu, xl là xong. Phải công nhận kinh nghiệm có tác dụng thật, ngày xưa còn bé nghịch toàn xl mẹ, đi học thì toàn phải viết bản kiểm điểm, nên giờ phải nói là xin lỗi là thành thần . Vụ này giận lâu lắm, em mất nguyên một ngày nt , gọi điện ko them nghe.
Nhưng mưa dầm thấm đất, địch ko tiếp, ta cứ bắn, lúc liên thanh lúc điểm hoả... may mà có chiếc BB ko thì nt ko biết đến bao giờ
- a biết e giận anh, nhưng anh cũng biết e yêu anh. Cho a xin lỗi, cho anh thêm cơ hội nữa đi. Đừng rời xa anh.
- Chẳng có j để nói tôi sợ lắm...
- Anh sai rồi, a sẽ ko bao giờ rởi xa e. A sẽ giữ em thật chặt, chặt lắm
- k cần k muốn, nhỡ có ngày a làm thế với tôi thì sao, sợ lắm sợ....
lại abc..xy ko đến z đâu nhá
...........
- A xl mà a sẽ yêu em, yêu em nhiều hơn, sẽ ko để ai yêu em nhiều hơn a được !
...
- kệ, ko biết, kệ anh đấy ngok ah
Mệt quá, đau đầu hơn cả nghĩ xem tối nay đánh lô bao nhiêu
Chuyện nó chẳng có gì không thì chả khác dek gì mấy câu chuyện tình khác cho đến hôm qua
- Nếu 1 ngày ko có em anh sẽ ntn ?
- A ko biết nữa chắc anh như người điên, anh sẽ ngẩn ngơ cả ngày mất
- thật ko hay lại chém gió !
- Em ko tin thì thôi lew lew anh chỉ nói những gì anh nghĩ
- Nhưng 2 ngày tới e mất tích đấy
- sao lại mất tích ?
- có lẽ hơn 2 ngày e cũng ko biết nữa !
- Em đi đâu thế
- k nên biết thì tốt hơn
......
- Nếu như không gặp e anh vẫn phải tốt nhé
Đây ko biết là lần thú bao nhiêu cô ấy nói câu ấy, cô ấy làm tôi ko yên tâm nhưng lần nào hỏi cũng gạt đi em cũng ko biết làm sao nhưng lần này quyết tam tra đến cùng
- Sao em toàn nói những câu như thế, em có biết khi em nói với anh những câu như vậy em làm anh sợ lắm không ?
.........
vẫn ko nói, lại lảng qua chuyện khác
- C ơi V rét wa , rúc vào người c nhé, rúc vào cho ấm
- Trong đó nóng rét đâu mà rét, v điêu thế
- Đâu có rét ở trong lòng, có c để sưởi ấm
- Uh để c ôm v cho ấm nhé
- C ơi ! nếu một ngày nào đó vợ biến mất c vẫn phải sống hp nhé !
Đến đây thì có chuyện nghiem trọng rồi các bác ah..
- sao v lại nói vậy , k có v thì làm sao mà có hp được
- hứa đi mà !
- c ko hứa được đâu ! gì chứ cái này ko hứa được
- Tại sao ko, hứa với e đi, hứa đi mà !
- Có chuyện j thế? em giấu anh chuyện gì phải ko ?
- K mà e ko có chuyện j đâu
- Hay là e hết yêu anh rồi , em ko muốn ở bên cạnh anh nữa ?
- K phải, a đừng nghĩ ngợi lung tung, em muốn ở bên a suốt đời mà !
- anh sợ lắm, anh đã đọc 1 câu truyện nó giống như truyện của hai ta, anh ko dám nghĩ tới đoạn kết heo ah
...
- a buồn lắm
- sao thế ?
- Vì a nghĩ rằng a yêu em ko đủ để em có thể tin tưởng anh, giữa chúng ta vẫn còn khoảng cách !
- Không phải đâu, eya mà !
..........nhiều quá em viết ngắn lại thôi ko thì ko có đủ tg
- vậy em nói đi , ngày mai em đi đâu?
......
- em phải vào viện
- Sao thế, em bi bệnh gì thế - Tôi đang nghĩ đến tình huống xấu rồi
- Em bị bệnh tim, nói yêu nhau thế thôi nhưng em sẽ làm anh khổ mất
- Anh ko sợ khổ, aye mà, em sẽ ko sao đâu !
......
- em đã hứa sẽ ko rời xa anh mà, em hứa tết sẽ ra mà, e còn nhớ em đã hứa là yêu anh em sẽ manh mẽ hơn mà !!!
- em đã hứa những lời nói đó anh coi như ko có nhé ...
.. - rồi từ từ anh sẽ quen ko có em mà
Rồi cô ấy còn nói lung tung nhiều lắm, đòi chia tay. Em hoảng loạn thật sự, đây là lúc cô ấy cần lòng tin nhất mà lại bi quan vậy ko tốt cho ca phẫu thuật tý nào, mà đây là lần phẫu thuật thứ 2 rồi,
Em mà kể lể nữa hết tg khi mà có khi các bác thấy củ chuối
Phải mất cả ngày Em thuyết phục cô ấy tin vào cuộc sống vào tình yêu của mình, bây giờ cố ây đang chuẩn bị phẫu thuật, em đang cầu nguyện cho cô ây thành công vuợt qua ca phẫu thuật
Mọi người đã đọc đến đây mong rằng sẽ dành lời chúc phúc cho cô ây.
Câu chuyện vẫn chưa hết, em ko muốn nó có cái kết như câu chuyện kia, em muốn kể tiếp phần 2 phần 3 cho các bác
Các bác đã đọc truyện của em, hy vọng các bác sẽ giành lời chúc phúc cho cô ây.
Em sẽ quay lại kể tiếp câu chuyện này khi cô ấy bình phục.còn nếu ko ...