View Single Post
  #9981  
Old 24-05-2013, 02:05
FA-4ever-xXx.ver2.0 FA-4ever-xXx.ver2.0 is offline
Junior Member
 
Join Date: 02-2013
Posts: 20
Re: [Khuẩn cấp-Có hình] Chị em, cô giáo...tình yêu...

Chị bước dần dần lại và ôm e vào lòng. E cũng khổng hiểu, từ đầu đến giờ đa số mọi chuyện điều là chị chủ động. Tính cách của chị cũng thoải mái, cũng vui vẻ, cũng hòa đồng với bạn bè…nhưng lúc nhát thì khỏi nói. Chị cũng là người cẩn thận…nhưng lắm lúc bạo dạng, và hành động ngốc ko thể tả.

Bàn tay chị đặt lên eo em, chị loàng tay sau lưng và ôm xiết chặt e. Miệng thì nói nhỏ khẻ tai:
-E xin lỗi!-Chị nói, hơi thở nhẹ nhàng ấm áp ngay tai e có thể cảm nhận đc. Dù trời đang mưa, không khí đang lạnh và hôm nay, ko biết chị đã nói với e câu này ko biết bao nhiêu lần.
-E đừng nói nữa. Bỏ qua hết đi. Chuyện gì qua rồi đừng nhắc lại.-E nói, tay e cũng vòng phía sau ôm chị.
-Dạ.

Tiếng nất chị cũng nhỏ đi, mưa thì vẫn thế. Không nhỏ cũng ko lớn….Tự nhiên đâu gần 9h có 2 người đứng giữa đường ôm nhau, trời đang mưa….nhưng e ko thấy lạnh gì cả, ngược lại, rất ấm… Cả người chị cũng ấm, mấy tuần rồi mới đc ôm chị vào lòng.

Vuốt ve tấm lưng của chị. Rồi đẩy chị ra tý xíu…vuốt khuôn mặt ko tỳ vết chị tý nữa. Rồi đặt 1 nụ hôn. Một nụ hôn dưới mưa đúng nghĩa. Diễn tả thì biết diễn tả sao nhỉ. Ngọt và ấm… Cảm giất xa cách như gần gũi. Đúng là gian hồ đồn không sai, nụ hôn dưới mưa rất đẹp, rất là NGON. Vừa hôn mà nước mưa chảy vào mồn mát với thích cực…nó lạ lạ. Mốt chắc kêu chị phang vào cái nhà tắm, mở vòi hoa sen hun mới dc

Chị cũng hưởng ứng nhiệt tình. Cứ thế, thời gian cứ trôi, cứ trôi…Lưỡi e quấn quanh lưỡi chị. E nói vậy thôi, dù chị đã kinh nghiệm hơn trước, nhưng nói về mức độ chuyện nghiệp về hôn thì còn khá vụng về…

-Về đi e, đứng mưa mai 2 đứa bệnh đi ko nổi giờ?-E nói khi bắt đầu thấy lạnh và mệt. Mệt thiệt đấy các thím
-Dạ.

E quay lưng lại xe chị, chị nắm tay e níu lại, e ngạt nhiên quay lại thì thấy chị chỉ Cười thôi >”<. Đẹp, ko rõ ràng lắm như thấy từ ánh đèn chữ U le lói từ khu dân cư đang đc xây dựng kia.

-Sát bên mà cũng nắm tay, sợ ma à.
-Ùm. Rồi sao.
-Cho ma bắt luôn đi.
-E nắm tay a lại, và sẽ ko bao giờ buôn a ra.-Chị nói, giọng nghiêm túc lại.

Nghe câu ấy mà tim nhảy tưng tưng từng từng các thím à. Sướng hơn cả hút Heroin ấy chứ, phê cmn luôn.

Chị đi sau lưng, tay chị vẫn nắm. Đi đến xe, vừa ngồi lên xe tính đề máy thì chị nói:
-Nón bảo hiểm nè?
-Ơ, ở đâu ra vậy?-E hỏi lại chị, khi thấy chị vơ vơ cái nón bảo hiểm của e hồi nảy đi cùng cha.
-Cái này e phải hỏi a chứ, thì cô tiếp viên hồi nảy dẫn e vào, lúc e ra đứa e á.
-À. Hiểu rồi.

Thì ra cha e lúc lấy xe ra là nói chuyện với tiếp viên là chuyện này, chắc có lẽ là thấy con bé nào xinh xinh, đi chiếc AB Thái, màu đen đỏ…mặt hiền hiền dẫn vào bàn e. Còn về thì đưa nón luôn, chứ ông giữ nón e làm gì >”<. E bó tay với ông cha e luôn. Lúc ấy cha đứng ngoài cảnh, có cây với hàng rào khuất nên e ko để ý. Giờ mới nghĩ ra, tự nhiên thấy mắc cười.

-Hiểu gì a. Tự nhiên cười hà?
-Ko có gì?-e lấy nón bảo hiểm từ tay chị rồi đeo vào.
-Thấy ghét-Chị nói rồi nhéo hong e 1 cái đau điến khi đã yên vị trên xe và đội nón bảo hiểm.
-Rồi chưa?-E nói.
-Rồi. Đã xong. Đi thôi tài xế.-Chị nói.

E từ từ lên ga chiếc xe chạy đi, chị phía sau vẫn như bửa rài. Sau màn khóc lóc, âm ấp và hôn như nảy mà giờ lên chở thì tay chị vẫn ôm hờ eo. Ko bao giờ e cứng như các e teen teen. Cho dù e đang lạnh bỏ mama ra.

-Lạnh ko e?-E hỏi.
-Ko.
-Sao vậy?
-Đi với a, chỉ thấy ấm thôi. Không lạnh gì hết trơn á.hihi
-Hèn gì?
-Sao a?
-Toàn ôm hờ, a lạnh quá.
-Còn lạnh kooooooooo aaaaaaanhhhhhh-Chị nói ko tay để eo đó nhéo e.
-Á.-e hét lên.
-Cho chừa tính dê xồm ko bỏ đc.hihi.

Thật ra các thím nghĩ sao e với chị, có thể nói chuyện thoải mái vậy đc khi vừa giận hờn nhau đó. E ko biết chị như thế nào. Nhưng e thì thấy nó vẫn sao sao á. Dù chị thật lòng quay lại và làm lại, nhưng tình cảm mới rạng nứt đây, kêu tự nhiên như lúc trước, e còn chút gì đó hoài nghi thì thật sự e làm ko đc. Ko biết lúc đấy chị sao, chứ e còn gì đó ngại ngại, nhưng cố gắng tự nhiên. E cũng muốn hàn gắng lại, cố gắng để lấy lại cảm giác như bạn đầu. Và làm cho chị thấy rằng, chị nhận lỗi nhiêu đó cũng quá đủ rồi.

Chị vẫn còn yêu e, điều đó e cũng như các thím rõ. Cả cha e cũng biết điều đó. Nên dù sao cũng cố gắng ra vẻ là quên hết chuyện cũ, bỏ qua tất cả. Khép lại quá khứ, hướng về tương lai. Cho 2 bên vui vẻ tự nhiên, dù trong lòng còn 1 chút gì đó thoáng buồn và thất vọng về quá khứ.

Trong câu của chị, hình như vẫn còn che giấu gì đó 1 chút ngượng ngùng, e ko chắc lắm. Vì chị cũng rất hồn nhiên trong lúc nói chuyện nảy giờ. Ko hiểu nổi bà này…

-Đi đâu e?
-Giờ thì đi đâu nữa. Đi về nhà e thay đồ đi rồi muốn đi đâu thì đi. Tý bệnh giờ, hết mưa rồi…

Ông trời thì đúng là trêu người, lúc nảy mưa ngon lành, đi đc tý hết mưa…

-Hồi nảy kêu về mà ko chịu, e thích bệnh thì có.-e cằn nhằn.
-E về là a cuốc bộ nhé. Mà xe a đâu, sao đi bộ?
-Hồi này cha đưa, rồi cha đi đâu rồi.
-Ờ….Thần giao cách cảm, mách bảo e là ko đc cho a về. Chưa chết mà linh.-Đệt, chị nói câu “Chưa chết mà linh” nghe buồn cười vãi. Teen với hần nhiên nhí nhảnh thế là cùng.haha
-Sao?
-E nói e và a có tâm giao đặc biệt….
-Ko. Ý a hỏi câu cuối, gì mà chết với linh.haha.
-Ghẹo tuiiiiiiiiiii hả?-Chị lại nhéo khi nói như héc.
-Cô giáo vật lý thực tế mà.haha. Cơ mà hồi nảy thề nữa cơ. Ai tin ko?haha
-Ý a giờ mún saoooooooooooo hả?-Lại nhéo…bầm tím cả mình rồi.
-Có sao nói vậy thôi.hehe
-Tùy a, thích thì cứ nói. Sau này biết tay tui.
-Sao này? Cưới hả? Làm vợ a đó hả?haha
-Kệ nggggggggggggggtaaaaaaaaa à nha. Ghẹo hoài hà. Bực bội quá !!!!!!!!!!!-Chị lại hét, cơ mà ko nhéo, trâu chị hài phết.
-Haha….
-Ờ, mấy người cười đi, cười đi cho vui lòng mấy người mà đau lòng tui.-Cái đệt, lại nói gì nữa đâu. Nghe lạ lạ, cơ mà giọng chị nói nhỏng nhẻo hài phết
-Nói lại coi….
-Ùm. Mấy người cứ ghẹo tui đi, ghẹo đi cho vui lòng mấy người, mà đau lòng tui.-Chị lại giỡ cái giọng đó.
-Haha. Học của ai vậy?-e lại cười tiếp tập 2.
-Học ai kệ e…

Đi 1 lúc tới nhà, giờ mới cảm nhận cái lạnh. Lạnh thấu da thịt. Sáng giờ mắc 2 trận mưa, khuya thức khuya sáng dậy sớm nữa chứ. Giờ là muốn bệnh thật rồi. Cơ thể rung lên bần bật.

Dẫn xe vào sân, khép cửa nẻo đồ lại. Chị thì chạy lon ton trên phòng. Vừa dẫn xe vào xong thì chị cầm cho cái khăn, với bộ đồ cho e.

Các thím đừng thắc mắc tại sao có đồ e ở nhà chị. Tại e hay qua ngủ, nên chị cũng thủ sẳn mấy cái quần shot, áo thung ngủ cho thoải mái. Cơ mà đang suy nghĩ sịp ước rồi làm sao

-Anh đi thay đồ đi, tý lạnh rồi bệnh giờ. Quần áo a cứ để trong nhà tắm, tý e bỏ máy giặt giặt cho.-Chị nói rồi quăng e đóng đồ rồi lên lầu.

E thay đồ, còn chị lên lầu làm gì đó. Thay đồ mà xem lại điện thoại, bóp, thuốc lá coi có sao ko. Nói chung ướt tý mà vẫn sài tốt hết. Có cái bóp sợ mắc mưa nhiều quá có sao ko nữa. Bóp da xin hàng cha tặng. Còn cái bóp bửa sinh nhật vẫn để ở nhà. Xong ra thì lên lầu, vào phòng chị thì thấy cử phòng nhà vệ sinh đóng, chắc cũng đang thay đồ đây mà.

Thôi đi ra ban công phòng chị hóng mát, móc gói thuốc ra, mai mà lúc nảy mưa, ướt gói mà ko ướt thuốc. Lấy điếu thuốc ra mồi, mà đứng suy tư.

Có gái chia tay lần 1 đc, ko biết có lần 2, lần 3 ko. Mà thôi kệ, sống cho hiện tại cái đã. Dù sao cũng phải sống hết sức và thật với bản thân mình. Chị ko phải là người như vậy. Tự nhủ với bản thân là là sẽ không bao giờ buông tay chị…

-A lại hút thuốc ngay nhà e à?-Giọng nói của chị ngay sau lưng.
-A xin lỗi!-E quay lại, thấy chị đang đi ra, rồi e nói, quay lại rồi dụi điếu thuốc quăng đi.
-A hút cũng đc, nhưng ít thôi. Nghĩ đến bản thân đi chứ.-Chị nói.
-Ùm.
-Nay mưa, mát. Mà ngay ngày đi chơi chán quá a ha?-Chị nói nhẹ nhẹ, khi tiếng đến đi bên cạnh.
-Đối với anh là ngày rất đẹp, đẹp mà e.-E nói. Quay sang chị…

Chỉ thấy chị cười, cưới rất hạnh phúc…

-A dẻo lắm, cái miệng này giết bao nhiêu cô gái rồi hả?

E không trả lời, chị cười nhạt lại thôi. Nếu có thím có để ý, thì sau hôm đấy, e có cmt là trời hôm đó rất đẹp, e với chị dù có hơi ngại nhưng mọi chuyện tốt này nọ. Là để nói ngày hôm đó. Dù mưa, nhưng với e là đẹp rồi. Bừa đấy cũng có vài nằm vùng nhắn tin e bảo e đi đâu mà trời đẹp, gió này nọ. Giờ thì sáng mắt chưa mấy cờ hó.

-A ko có gì để hỏi e à?-Sau 1 hồi đứng im lặng, chị bắt đầu nói.
-Ko. A muốn e tự kể. Nếu e thấy giờ khó nói quá kể sao cũng đc.

Chị lại im lặng, dường như đang suy nghĩ gì đó, rồi nói:

-Bửa e lên xe a Tân. E xin lỗi a, e cũng ko biết sao lúc đó e lại làm vậy, e chỉ muốn a ghét e, quên e cho nhanh thôi.-Chị nói, giọng hơi buồn.
-Tại sao e lại muốn a vậy?

Chị im lặng, nhìn xa xăm ra khoảng trời tồi mịt ngoài tầm ánh sáng đèn đường…

-Là do mẹ a đúng ko?-e nói, mắt vẫn đã nhìn chị.

Chị có vẻ giật mình, rồi quay sang chổ khác. Chị thì chẳng bao giờ giấu đc gì e.

-E nói đi, ko sao cả? Mẹ a đã nói gì với e.
-Ko có gì đâu a. tại e hết mà.-Chị lại sụt sịt.
-Nếu e xem a như là người trong cuộc. Nói a, rồi a và e cùng giải quyết. Còn nếu giờ này e còn xem a như người ngoài…thì a ko còn gì để nói…-E nói.

Chị lại suy nghĩ, lại cái nhìn xa xăm ấy:
-Mẹ a chỉ lo lắng cho a thôi…
-Ùm. E ko muốn kể cũng đc.-Rồi e quay sang, nhìn vào mắt chị, 2 tay nắm lấy vai chị cho chị xoay người lại với e…
-Mọi chuyện điều do mình cả. A sẽ ko bao giờ buông e, e nhớ ko?. E ko tin a à-Chị lắc đầu.
-Nếu mọi chuyện a nghĩ, a ko làm gì đc để bảo vệ e, thì a sẽ dừng ngay từ khi bắt đầu. Chuyện mẹ a, a đã nói chuyện với mẹ với cha rồi, e an tâm.-E chém gió, thật ra e có biết mẹ gì đâu. Nói đại cho mẹ yên tâm, mai nói cha sau.
-Dạ. Vì e mà nhiều chuyện xảy ra quá…-Chị nói.
-E hối hận à.
-E ko ý đó. Tại e thấy, do e mà làm e rối tung lên. Phải chị e nhỏ hơn vài tuổi.hjc.
-E hài nhở, nhở hơn là e khác e bây. A thích e bây giờ hơn. Nhìn đáng yêu thế mà.hehe.-E cười nói, lấy 2 tay véo mặt chị.
-E cái gì cũng nói đc. Gái già ai mà thèm. Mà a với mẹ nói chuyện gì dạ?
-Cũng ko có gì? A bảo “Anh yêu em, 2 đứa mình thật lòng. Không cho yêu tự vẫn ngay và luôn.”haha.
-Xạo.
-Thật.
-A nói có ma tin a á. Nói e nghe đi. Đi mà….-Chị giở giọng đáng yêu nan nỉ, ỉ ôi.
-Thì giải thích thôi, bửa nào qua nhà a mà hỏi.-Chị cứ hỏi tới thế này tý lộ cmn @@
-E sợ lắm, giờ nói gì thì nói e ko dám quá đâu.
-Chắc ko?
-Thiệt mà…

Tự nhiên giờ lại thấy thoải mái, khi rõ đc mọi chuyện. Giờ e với chị cũng thoải mái rồi, mấy bửa nay tưởng chuyện e với chị xong cmnr. Ko ngờ chỉ đơn giản thế này, thiên thời, địa lợi nhân hòa. Một chúc khéo léo của cha là xong. Thế mà e ko nghĩ ra.

-Sao a biết mẹ a nói mà a nói chuyện với mẹ. Mấy bửa trước gặp a còn hỏi e mà.-Tự nhiên chị nói, phá tan im lặng.
-Thật ra, lúc a và e xảy ra chuyện. A ở nhà cũng ko đc vui lắm. Cha mẹ nuôi a từ nhỏ tới lớn, thay đổi nhỏ cũng biết đc. Nên 2 người gặn hỏi, hỏi có phải chuyện của 2 đứa ko?. Nên a kể, mẹ cha hiểu nên cũng nói chuyện thẳng thắng. A con 1 mà e, đừng lo.haha.
-A lúc nào cũng giỡn đc là sao.
-Chứ e muốn căng thẳng à-e nói, giả đò làm mặt căng thẳng.
-Thôi thôi, e sợ a rồi.
-hehe
-…………
-………………..
-………………….
-Sao xa có mấy ngày nhìn e khác thế?-E hỏi chị, sau khi ngắm lại chị 1 lược từ trên xuống dưới.
-Khác sao a?
-Ốm hơn 1 tẹo thì phải, hơn xanh xao, thấy sao sao á…-E nói, tả lại chị.
-Thiếu Vitamin V anh ơi.hihi-Chị nói.
-Èo…
-Tự nhiên thấy thiếu a nó như người mất hồn, thế thôi. Làm việc, sống như 1 cái máy. Mất hết cảm xúc.-Chị kể chậm rã, giọng buồn buồn.
-Ùm.
-Tự nhiên giờ thấy mình ngốc quá.
-E cứ trách hoài. Ai mà ko có 1 lần sai lầm. Quan trọng là sửa chửa đừng mắc lại thôi.
-Ko có lần sau đâu. A mà có trốn e cũng theo a.hehe
-Ùm!!!

2 chị em đứng nói chuyện linh tính, cũng tới gần 11 giờ. Nay vui vẻ phết, Yêu lại từ đầu cmnr

-Xuống, e đứa a về, trể rồi á. Mai chiều mai lên trường phải ko?
-Ùm. Sao e biết?
-Lịch học a, e nắm trong lòng bàn tay mà.hihi
-Tối nay ngủ lại đây, a mệt quá tý gió vô người bệnh giờ.
-Lại xạo e đó hả?.-Chị nói, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ. Như ko tin e.
-Nè sờ đi.-E nắm lấy tay chị, cho sờ vào trán. Chị rút tay nói.
-Gì mà ngóng ghê vậy, vậy mà nảy dầm mưa, đứng đây đc. Vô nhà…

Haha, căn bản là muốn bệnh chiều giờ cơ. Đúng là thiên thời, địa lợi, nhân hòa mà. Nhờ cơn mưa với đứng đây mà nóng đc thêm tý nữa . Đc vô nhà chị ngủ.hehe…

P/s: Chap nữa là xong luôn cái. Tính nay viết luôn cho hết. nhưng mai e còn Thi nữa. nên để bửa sao…
Nay cũng vui, các thím lúc trước mất tích lâu quá nay xuất hiện lại. Chắc các thím e biết e nói đến những ai mà. Tự nhiên các thím đâu mất, e tưởng các thím giận e, tự nhiên nay thấy cmt các thím nên vui. Các thím nào thường xuyên cmt là e nhớ tên hết. Và các cmt các thím e điều đọc đầy đủ cả, đọc vài lần luôn, nên ko sót đâu .
Reply With Quote