PDA

View Full Version : [Nghiêm túc] Những câu nói hay trong giáo lý nhà phật


nickdungdehoi
29-10-2011, 16:36
Mình lập topic này mong ae share cho mình vài câu triết lý trong phật pháp. Trong đạo phật mình thấy có nhiều câu nói rất hay khiến mình suy nghĩ , ae ai biết thì share mình vài câu hay cho vài cái link để đọc nhiều hơn. Mình rất yêu mến đạo phật nhưng mình là người vô thần + tự do và ko muốn theo 1 đạo nào đó .

Theo mình đạo nào cũng dạy con người đạo lý này nọ cả mà mình cảm thấy mình sống ko vi phạm đạo đức hay làm bậy gì cả cho nên mình cảm thấy theo đạo là ko cần thiết, tuy nhiên mình rất thích đạo phật bởi tính khoa học của nó

Albert Einstein cũng cho rằng đạo phật rất khoa học. Túm lại là mình muốn các bạn share cho mình vài câu triết lý + bao quát vạn vật 1 chút. Thanks

vitme
29-10-2011, 16:38
Bần tăng là người tu hành chỉ ăn thịt chó chứ không ăn thịt cày ....:nosebleed:

bnm6789
29-10-2011, 16:41
hóng :shame:

j0cKer1234
29-10-2011, 16:44
muồn biết nhân đời trước , hãy xem quả đời này, muốn biết quả vị lai , hãy xem nhân hiện tại :)

parksonghyep
29-10-2011, 16:47
..bao quát vạn vật 1 chút. Thanks

sắc không

sunary
29-10-2011, 16:50
Mình chỉ kết:

“Khi tôi chưa học đạo, tôi thấy núi là núi; sông là sông; khi tôi học đạo tôi thấy núi không phải là núi, sông không phải là sông; sau khi học đạo xong tôi lại thấy núi là núi, sông là sông"

Con người ta thực sự trưởng thành khi nhìn mọi vật dưới con mắt khiêm nhường
Thêm nữa nè:

Dù đục dù trong ,con sông vẫn chảy
Dù cao dù thấp ,cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Đều phải sống từ những điều rất nhỏ
Ta hay chê cuộc đời méo mó
Tại sao ta không tròn tự trong tâm
Đất ấp ôm cho muôn hạt nảy nầm
Nhưng chồi tự vươn mình tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Có thể nào ta nhận ra ta
Ai trong đời đều có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
Hạnh phúc ,cũng như cuộc đời này vậy
Không chi dành cho một ,riêng ai

:shame::shame::shame::shame::shame:

nickdungdehoi
29-10-2011, 17:01
muồn biết nhân đời trước , hãy xem quả đời này, muốn biết quả vị lai , hãy xem nhân hiện tại :)

đúng là mình rất thích nhưng rào cản về từ ngữ làm mình thấy rất chán , đọc mà cứ như tàu ấy ko hiểu gì cả , đạo phật dùng từ Hán Việt nhiều quá nên vô tình tạo rào cản cho người học

Vạn vật đều có một mùa của chúng và có một thời khắc cho mỗi việc dưới bầu trời này: có một thời để được, có một thời để mất, có một thời để giữ, có một thời để vứt bỏ!

mình thích mấy câu dễ hiểu kiểu vậy

datthinh91
29-10-2011, 17:03
Phật học là một môn Khoa học, tổng hợp lại từ các kiến thức toán học, vật lý, hóa học, văn học,...

vitme
29-10-2011, 17:09
Phật học là một môn Khoa học, tổng hợp lại từ các kiến thức toán học, vật lý, hóa học, văn học,...
:sweat::sweat::sweat::sweat:

lovestorm1m8
29-10-2011, 17:11
Muốn coi video giảng kinh thì đây bạn.mình cũng mới quy y gần đây.Tìm hiểu về phât học rất hay đấy nhé
http://www.phatam.com/video/

vuongchannhan
29-10-2011, 17:11
Kết câu này nhất, trong bát nhã ba la mật đa tâm kinh -_-
sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc

lovestorm1m8
29-10-2011, 17:14
Nếu có một tôn giáo nào đương đầu được với các nhu cầu khoa học hiện đại, thì đó sẽ là Phật giáo. Phật giáo không cần xét lại quan điểm của mình để cập nhật hóa với những khám phá mới của khoa học. Phật giáo không cần phải từ bỏ quan điểm của mình để xu hướng theo khoa học vì Phật giáo bao trùm cả khoa học cũng như vượt qua khoa học.

If there is any religion that would cope with modern scientific needs it would be Buddhism.


:sogood::sogood:

nickdungdehoi
29-10-2011, 17:20
Muốn coi video giảng kinh thì đây bạn.mình cũng mới quy y gần đây.Tìm hiểu về phât học rất hay đấy nhé
http://www.phatam.com/video/

bạn gì đó ơi, review lại quy y là làm gì vậy ? bạn làm gì khi quy y ? Có cần phải vào chùa hay theo đạo phật hay ko ? Mình ghét nhất cái tụng kinh gõ mỏ và đọc những thứ kinh khó hiểu ? Với mình nó ko có ý nghĩa gì cả, mình ko thờ phật mình chỉ thích nghiên cứu về đạo phật thôi

bạn có ăn chay ko ?

tanphat_221290
29-10-2011, 17:29
Kẻ thủ lớn nhất của đời người là chính mình

datthinh91
29-10-2011, 17:37
:beauty:
Lúc còn xem phim truyền hình TVB thường xuyên thì ta thích nhất hai câu này

Phóng hạ đồ đao, lập địa thành phật

Quay đầu là bờ

Giờ thỉnh thoảng hay áp dụng thọc bánh xe người khác :gach:

ngocanh102
29-10-2011, 18:09
Cái tư tưởng "Vô thần + Tự do + Không muốn vào đạo nào" của chủ thớt giống y như mình hồi trước. Nhưng bây giờ thì khác rồi. Khuyên chủ thớt lên youtube tìm các clip nói chuyện của Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng và các nhà ngoại cảm khác để hiểu hơn về tâm linh và thay đổi suy nghĩ của mình (trước nhất là không Vô thần). Người ngoài nhìn vào nói Phật giáo là một tôn giáo khoa học nhưng sự thật sẽ cho bạn thấy rằng Khoa học nên đi nghiên cứu những gì Phật giáo nói. Và nên tìm hiểu nhiều tôn giáo và chọn cho mình một tôn giáo phù hợp. Muốn chọn đúng thì nên tìm hiểu về những kinh sách và giáo lý của người sáng lập ra tôn giáo đó chứ đừng tìm hiểu những điều khác. Mọi tôn giáo đều hướng con người trở nên tốt đẹp, chỉ có con người mói phá hỏng những điều đó thôi. Chúc vui :D

3rk_no1
29-10-2011, 18:12
Bần tăng là kẻ tu hành
Bao nhiêu gái đẹp xin dành (cho) bần tăng

Tiện tay, tiện tay.
Ta k0 vào địa ngục thì ai vào địa ngục.

RealHappyFarm
29-10-2011, 18:13
HÓng..................

parksonghyep
29-10-2011, 18:16
Cái tư tưởng "Vô thần + Tự do + Không muốn vào đạo nào" của chủ thớt giống y như mình hồi trước. Nhưng bây giờ thì khác rồi. Khuyên chủ thớt lên youtube tìm các clip nói chuyện của Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng và các nhà ngoại cảm khác để hiểu hơn về tâm linh và thay đổi suy nghĩ của mình (trước nhất là không Vô thần). Người ngoài nhìn vào nói Phật giáo là một tôn giáo khoa học nhưng sự thật sẽ cho bạn thấy rằng Khoa học nên đi nghiên cứu những gì Phật giáo nói. Và nên tìm hiểu nhiều tôn giáo và chọn cho mình một tôn giáo phù hợp. Muốn chọn đúng thì nên tìm hiểu về những kinh sách và giáo lý của người sáng lập ra tôn giáo đó chứ đừng tìm hiểu những điều khác. Mọi tôn giáo đều hướng con người trở nên tốt đẹp, chỉ có con người mói phá hỏng những điều đó thôi. Chúc vui :D

đạo Phật ko vô thần chứ là gì
VN chỉ có 1 PTBH, trên thế giới ko có, VN quả là bá đạo

tilldoomsday
29-10-2011, 18:16
A di đà phật, vào thớt này tự nhiên nhớ mấy bô lão hacdatdat, hoamanthien... :gach:.

babyghost
29-10-2011, 18:17
Sống không giận,không hờn,không oán trách
Sống mỉn cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai
Sống an hòa với mọi người chung sống.

Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.


Của một vị Thượng Tọa làm công tác Hoằng Pháp của Giáo Hội Phật Giáo TP.HCM.
:D

LeeThongAst
29-10-2011, 18:26
tìm hiểu mà chỉ tìm những cái mình thích thì khác gì thằng trẻ con đọc truyện chỉ để xem tranh :haha:.........

nickdungdehoi
29-10-2011, 18:33
tìm hiểu mà chỉ tìm những cái mình thích thì khác gì thằng trẻ con đọc truyện chỉ để xem tranh :haha:.........

thế thì sao ? đối với mình đạo phật là 1 sự trốn chạy khỏi cuộc đời ... cái gì cũng không , không , ... mình chỉ thích tìm hiểu thôi chứ ko theo

Mam Tom
29-10-2011, 18:56
up cái nào mình cũng đang muốn hóng :D

tuanm1
29-10-2011, 20:09
Lời Phật dạy : ” Đừng tin tưởng vào một điều gì vì phong văn. Đừng tin tưởng điều gì vì vin vào một tập quán lưu truyền. Đừng tin tưởng điều gì vì cớ được nhiều nói đi nhắc lại. Đừng tin tưởng điều gì dù là bút tích của thánh nhân. Đừng tin tưởng điều gì dù thói quen từ lâu khiến ta nhận là điều ấy đúng. Đừng tin tưởng điều gì do ta tưởng tượng ra lại nghĩ rằng một vị tối linh đã khai thị cho ta. Đừng tin tưởng bất cứ một điều gì chỉ vin vào uy tín của các thầy dạy các người. Nhưng chỉ tin tưởng cái gì mà chính các người đã từng trải, kinh nghiệm và nhận là đúng, có lợi cho mình và người khác. Chỉ có cái đó mới là đích tối hậu thăng hoa cho con người và cuộc đời. Các người hãy lấy đó làm chỉ chuẩn”.


Tăng Chi Bộ Kinh

Tất cả kinh phật đều ở đây
http://quangduc.com/Mucluctongquat.html

lvthvpl
29-10-2011, 20:13
mình nhớ có thằng bạn nó trích câu nói không biết phải bên Phật không : "tất cả mọi lời nói xấu đều xuất phát từ lòng ghen tỵ" nhớ mãi câu đó

LeeThongAst
29-10-2011, 20:18
thế thì sao ? đối với mình đạo phật là 1 sự trốn chạy khỏi cuộc đời ... cái gì cũng không , không , ... mình chỉ thích tìm hiểu thôi chứ ko theo

:ops:thì đấy.. tìm để hiểu chứ có ai bắt theo đâu

dqsang90_shadow
29-10-2011, 20:24
khi xưa bùn chỉ là bùn
ngộ rồi mới biết trong bùn có sen:)

paris8668
29-10-2011, 20:35
Up cho topic lên, mình thấy đạo Phật rất hay, phù hợp với khoa học, văn hóa VN. Nó không mang tính ép buộc như một số tôn giáo khác.

Mr.T
29-10-2011, 20:41
Phật tử đây ợ :gach:
Sống không giận,không hờn,không oán trách
Sống mỉn cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai
Sống an hòa với mọi người chung sống.

Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.

kissofdragon1211
29-10-2011, 20:53
Lời Phật dạy : ” Đừng tin tưởng vào một điều gì vì phong văn. Đừng tin tưởng điều gì vì vin vào một tập quán lưu truyền. Đừng tin tưởng điều gì vì cớ được nhiều nói đi nhắc lại. Đừng tin tưởng điều gì dù là bút tích của thánh nhân. Đừng tin tưởng điều gì dù thói quen từ lâu khiến ta nhận là điều ấy đúng. Đừng tin tưởng điều gì do ta tưởng tượng ra lại nghĩ rằng một vị tối linh đã khai thị cho ta. Đừng tin tưởng bất cứ một điều gì chỉ vin vào uy tín của các thầy dạy các người. Nhưng chỉ tin tưởng cái gì mà chính các người đã từng trải, kinh nghiệm và nhận là đúng, có lợi cho mình và người khác. Chỉ có cái đó mới là đích tối hậu thăng hoa cho con người và cuộc đời. Các người hãy lấy đó làm chỉ chuẩn” Trong khi các đạo khác thì họ bắt người ta phải có niềm tin , trung thành với God của họ! Nhưng đạo phật thì đi ngược lại! Em thấy đây là 1 thứ tôn giáo có giá trị số 1! Cám ơn bác

tuanm1
29-10-2011, 20:57
Đúng là chỉ có Đạo Phật nói là ai cũng là Phật nhưng không biết mà thôi. Khỏi phải gọi ai là Chúa, là Bố, là Thượng đế. Chính chúng ta mới chính là đấng cứu thế của chính mình.

nickdungdehoi
29-10-2011, 21:02
Đúng là chỉ có Đạo Phật nói là ai cũng là Phật nhưng không biết mà thôi. Khỏi phải gọi ai là Chúa, là Bố, là Thượng đế. Chính chúng ta mới chính là đấng cứu thế của chính mình.

đạo phật là 1 sự tự giác ngộ , khi người ta trưởng thành hiểu rõ sau đó mới giác ngộ 1 cách tự nguyện ( tự nguyện theo hoặc ko theo ) còn mấy đạo thờ chúa , thượng đế , .. trẻ con vừa mới đẻ đến biết đọc biết viết là đã bắt theo đạo rồi ... là 1 người theo chủ nghĩa tự do mình cực kì khinh miệt điều này

tegieng92
29-10-2011, 22:30
đạo phật là 1 sự tự giác ngộ , khi người ta trưởng thành hiểu rõ sau đó mới giác ngộ 1 cách tự nguyện ( tự nguyện theo hoặc ko theo ) còn mấy đạo thờ chúa , thượng đế , .. trẻ con vừa mới đẻ đến biết đọc biết viết là đã bắt theo đạo rồi ... là 1 người theo chủ nghĩa tự do mình cực kì khinh miệt điều này
:+1: bác rất hợp ý em.

langtuken123
29-10-2011, 22:36
Em chỉ thích câu này " Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng, được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không".

cutidangyeu13
29-10-2011, 22:40
phật pháp vô biên, thí chủ không biến, bần đạo thiến :stick::stick::stick:

ChoTaoXin
29-10-2011, 22:42
nhiều lúc cần tĩnh tâm, tìm đến mấy cái này thật hiệu quả :)
ai có tài liệu gì share cho ae tự giác ngộ đi :D

underwater
29-10-2011, 22:46
khổ hải vô biên
quay đầu toàn là biển

hoamanthien
29-10-2011, 22:48
thế thì sao ? đối với mình đạo phật là 1 sự trốn chạy khỏi cuộc đời ... cái gì cũng không , không , ... mình chỉ thích tìm hiểu thôi chứ ko theo

Mô Phật, đạo Phật dạy diệt trừ tam độc Tham, Sân, Si... trừ Ngã, diệt Đế. Sống trọn vẹn trong từng sát na của thực tại thì trốn chạy chỗ nào... :look_down:

Quay trở lại con người bt trong XH. Quay mòng trong cái vòng Tham Sân Si, với đầy dục vọng, tham ái, thù hận, tự huyễn, u mê...

Nói đâu xa, như cậu ngồi tự kỉ, thủ râm tinh thần thì là "đối mặt với cuộc sống lắm đấy"...
Mỗi khi gặp khó khăn đi khóc lóc kêu gào đòi an ủi thì "đối mặt với cuộc sống lắm đấy"...
Gặp thất bại thì AQ chính truyện, phụ truyện. Gái đá thì Chí Phèo rằng sau bố có $ lại chẳng đầy đứa theo, kiểu đó thì "đối mặt với cuộc sống lắm đấy"...
...
Ko phải cứ lăn lóc giữa đời thì là đối mặt đâu, đôi khi có thằng ôm đầu lăn lóc chịu trận chứ có ngóc dậy chống chọi đâu... :look_down:


Đừng nghĩ xuất gia đi tu mới là đạo Phật. Ở Tây Tạng, Tích Lan, Miến Ðiện, Campuchia, Lào tu hành vẫn lấy vợ, sinh con và sống như người thường đấy...

Chưa kể những người thuộc tục môn và những người nghe theo triết học Phật Giáo...

Nhất tu tại gia, nhì tu tại chợ, thứ 3 tu chùa... :look_down:

VatBon
29-10-2011, 22:50
ngã bất nhập địa ngục, thùy nhập
ta không vào địa ngục thì ai vào :gach:

hoamanthien
29-10-2011, 22:52
đúng là mình rất thích nhưng rào cản về từ ngữ làm mình thấy rất chán , đọc mà cứ như tàu ấy ko hiểu gì cả , đạo phật dùng từ Hán Việt nhiều quá nên vô tình tạo rào cản cho người học


mình thích mấy câu dễ hiểu kiểu vậy

Dễ hiểu là do dịch nôm ra theo nghĩa bình dân thôi... :sogood:

Mà nói thật đọc kinh thì kị nhất là dễ hiểu, vì thấy dễ hiểu thì 1 là hiểu sai, 2 là bạn đã chứng ngộ... :look_down:

tuanm1
29-10-2011, 22:52
ĐỆ TỬ

Một đêm, khi thầy Thích Tao Ngộ đang trầm ngâm suy tưởng bên mâm rượu thì một tên trộm xăm trổ đầy mình với một con phóng lợn sắc lẻm trên tay bước vào, đòi đưa tiền nếu không ông sẽ mất mạng.

Thầy Ngộ nhướng maỳ bảo hắn: "Đừng quấy rầy tao. Chú mày có thể tìm thấy tiền trong cái ngăn kéo kia." Rồi ông thản nhiên tợp tiếp một ngụm rượu.

Một lát sau đó ông ngừng lại và kêu lên: "Âý chết, tí nữa thì quên cha nó mất. Đừng lấy hết cả đấy nhé. Tao cần một ít để mai mua rượu với thịt chó, chờ Thích Thì Chiến tới nhậu."

Tên xâm nhập lượm lặt gần hết số tiền và sắp sửa chuồn đi. "Hãy cảm ơn người ta khi chú mày nhận một món quà tặng chứ. Lớn rồi mà cứ để phải nhắc!" thầy Ngộ nói thêm. Tên trộm cảm tạ ông và bỏ đi.

Một vài ngày sau đó, tên này bị lực lượng công an bắt trong đợt truy quét tội phạm nhân ngày 1-4 và thú tội, trong các tội thú nhận này có vụ việc liên quan đến thầy Thích Tao Ngộ. Khi thầy Ngộ được mời tới như là một nhân chứng ông nói: "Thằng cu này không phải là kẻ trộm, ít nhất là riêng về phần liên quan tới tớ. Tớ đã cho chú nó tiền và chú nó đã cảm tạ tớ về chuyện đó."

Sau khi đã mãn thời hạn ở tù, anh cu trộm tìm đến Thích Tao Ngộ và trở thành đệ tử của ông.


LỐI

Một thanh niên đầu cua tai nheo, xăm trổ đầy mình tìm tới sư thầy Thích Thì Chiến và hỏi: "Anh Chiến ơi, em hỏi nhờ cái. Thật sự là có một thiên đường và một địa ngục hay không?"

"Chú là thằng nào?" Sư Chiến buông chén rượu ngẩng mặt hỏi.

"Em là lính cụ, đang làm phụ trách chuyển hàng bến xe phía Nam" chàng thanh niên phà một hơi Vinataba trả lời.

"Chú mà là lính cụ à!" thầy Chiến kêu lên. "Đêk hiểu nổi thằng nào lại cho chú làm cái chân trấn chợ ở bến phía Nam? Mặt chú trông giống như mặt của một thằng ăn mày. Người ngợm thì như cái giẻ rách chó nó đang nhai dở"

Thanh niên kia nổi cơn tức giận đến độ bắt đầu rút ngay con phóng lợn của chàng ta ra, nhưng thầy Chiến nói tiếp: "Ái chà. Gấu đây. Cũng có tí máu chó đấy nhỉ. Vậy là chú mày có một con phóng cơ à! Nhưng con phóng của chú nhìn lởm quá, lại cùn thế kia thì làm sao mà ăn được tớ."

Khi chàng thanh niên rút phóng lợn lao lên đinh xâu, thầy Chiến hắt ngay chén rượu và chỉ trích: "Cửa địa ngục mở ra đây này!"

Chàng thanh niên sực tỉnh ngộ, nhận thức ra được phương pháp giáo huấn của thầy Chiến, dắt phóng lợn vào lưng và cúi chào.

"Cửa thiên đường đang mở ra đấy thôi," thầy Chiến nói.

Nào, chú mày ngồi xuống đây làm chén rượu với tớ.


ĐỒNG HÀNH

Hệt như chú chim ưng nuôi cưng quý đậu trên vai chủ nhân, Vinh vắt vẻo trên vai Đại lão hoà thượng Thích Hoành Tráng mỗi dịp ngài xuất hiện trước công chúng, nhất là dạo này trúng quả chứng khoán, bất động sản, tiền nhiều như quân Nguyên, quyền lực càng tăng tợn.

Bỗng thấy Nhục đứng trên vai kia, Vinh tra hỏi:
- Đồ dở người. Ông bạn đến có việc gì thế?

Nhục đốp chát liền:
- Hỏi làm đêk gì. Thích thế đấy. Ông đi đâu, tôi đi đó. Có làm sao không?

Cục diện xã hội biến chuyển, chẳng bao lâu thị trường chứng khoán tuột dốc không phanh, mấy lô đất ngài ôm cái thì nằm trong diện giải toả, cái thì vướng quy hoạch treo. Hội đồng chứng minh dòng Trung thừa lập tức tổ chức họp phiên bất thường, phế bỏ mọi phẩm vị giáo phẩm của ngài. Bên ngoài thì đám chủ nợ thuê sát thủ truy sát khắp nơi. Thích Hoành Tráng buộc lòng phải đào tẩu. Ông giả dạng ăn xin, luồn lách qua trận trùng vây, tìm về quán rượu tuyềnh toàng của sư thầy Thích Thì Chiến, mong cùng thầy Chiến rượu chè qua ngày độ tháng.

Nhục lúc ấy mới hỏi:
- Bây giờ thế nào. Ông bạn thấy giá trị của tôi chưa?

Vinh rít lên:
- Im nào. Người ta nghe bây giờ.

tuanm1
29-10-2011, 22:55
THIÊU

Đại lão hoà thượng Thích Hoành Tráng, lãnh tụ tối cao của hệ thống Phật giáo Trung thừa (nằm khoảng giữa của Đại thừa và Tiểu thừa) lấy làm lo ngại khi tiếp nhận những báo cáo về tình trạng bê bối nghiêm trọng của tăng chúng tại ngôi chùa đẹp nhất khu vực phía Bắc . Trước đây nó là tư dinh của một trọng thần thời Nguyễn mạt, do thua bạc được gán lại cho một cao tăng dòng Trung thừa. Chúng tăng (còn phàm phu) khó giữ được giới, khó nhớ lời nguyện của mình về “tam thường bất túc” ở một nơi sang trọng như thế. Thầy Thích Hoành Tráng thân hành đến quán rượu của thầy Thích Thì Chiến thỉnh y về đỡ cái ca đẻ khó này.

Ngài bảo thầy Chiến:
- Chú Chiến này, chú bớt rượu chè đi một chút, để tâm xem xét giùm vụ việc Tăng chúng tà hạnh, phóng túng buông lung và tất cả các hành vi sai trái khác.

Thầy Chiến buông chén vểnh râu hỏi:
- Chính xác nhiệm vụ của tôi phải làm gì?
- Chỉnh đốn lại.
- Thẩm quyền của tôi đến đâu?
- Chú có mọi thẩm quyền không giới hạn.
- Trong bao lâu?
- Tùy chú.

Nửa tháng sau, thầy Chiến khật khừ leo thang máy lên tận phòng Đại lão hoà thượng Thích Hoành Tráng, rón rén gõ cửa.

Thầy Tráng rời việc đang online thuyết pháp qua con Mac AirBook cứng cựa, mới được tay Đại đức nào đó đang muốn chạy lên Thượng toạ biếu, mời vào rồi hỏi ngay:
- Sao rồi chú. Giải quyết chóng vậy sao?
- Dạ, báo cáo thủ trưởng. Đã xong!
- Ơ, cái chú này, rượu chè bét nhè thế mà khá. Cách nào?
- Thì thủ trưởng cứ từ từ, cho tôi chén rượu đã. Có cái đêk gì đâu ạ. Cho mẹ mồi lửa thiêu rụi nó là xong.


CHIẾN TĂNG

Đất nước có chiến tranh. Thế là thời kỳ khốc liệt đã đến. Một sư trẻ thể lực rất tốt bị gọi đầu quân, thực hiện nghĩa vụ quân sự.

Sư bản tính hiền hòa phong nhã. Rất lo âu, sư gặp thầy Thích Thì Chiến, hỏi:
- Bạch thầy, bổn phận em phải làm gì?
- Làm bổn phận của chú đi, hỏi ngu bỏ mẹ.

Ra trận, chàng trai trẻ chẳng bao lâu nổi tiếng với biệt hiệu “Anh bộ đội cuồng sát”, anh chiến đấu quả cảm, gan dạ và khát máu, khiến quân địch vô cùng sợ hãi, đồng đội rất ngưỡng mộ.

Khi cuộc chiến tranh đẫm máu kết thúc, chiến thắng trở về, anh (bây giờ phải gọi là ông) được phong danh hiệu "Anh hùng lực lượng vũ trang" và vinh dự đứng trong hàng ngũ của Đảng. Ông sư nhà binh đến Minh liêu cổ tự, chiến bào huy hoàng rực rỡ, từng hàng huy chương các loại lóng lánh trên ngực.

Sư bạch thầy Chiến:
- Báo cáo thầy, em đã về. Nhưng em không còn thích hợp để sống với các huynh đệ hiền thiện nữa.
- Vào đây, thằng ngu kia. Chú mày đã làm bổn phận mình. Còn bây giờ bổn phận chú là thiền định. Vào đi. Nhưng hãy cởi bộ quân phục ngô nghê kia ra trước đã.



GIẺ RÁCH

Một công chức làm việc rất lâu trong chính quyền để phụng sự chế độ. Ông chỉ là một nhân viên thường chuyên phục vụ giới quan chức cấp cao. Càng về già ông càng chán ghét những tranh chấp nhỏ nhen, những thủ đoạn mánh lới ngấm ngầm để giành giật địa vị.

Đến tuổi hưu, ông xa lánh cái gia đình ưa phù phiếm rồi xin vào tu ở một ngôi chùa cách nơi phồn hoa đô hội thật xa.

Ông tự hẹn: “Đây không còn những phiền nhiễu của con người, mình không ngộ đạo ít ra cũng được yên ổn”.

Trong chùa, ông nhận ra mình được cất nhắc liền liền lên đến cấp bậc cao. Những thủ thuật cũ của cuộc sống trong chính quyền trước đây biến thành một phần trong con người ông mất rồi.

Chín tháng mười ngày sau ông rời ngôi chùa, mở một quán rượu nhỏ, đồ đạc chỉ sơ sài. Người hỏi lý do, ông đáp:
- Có cái đêk gì mà hỏi. Đi đâu cũng vẫn một thứ giẻ rách cũ mèm ấy. Bỏ mẹ đấy đi uống rượu cho nó lành.

bet1487
29-10-2011, 23:00
Mô phật...

j0cKer1234
29-10-2011, 23:15
có ai tu mùa hè + tu sinh viên trên chùa hoằng pháp (hóc môn) ko ? :)

VatBon
29-10-2011, 23:21
gâu gâu

ẳng ẳng
mày ko nói thì ko ai bảo mày câm, mày nói ra thì người ta bảo mày ngu đấy

Depzaithoyroi
29-10-2011, 23:22
Người sợ Quả, Bồ Tát sợ Nhân
(con người sợ hậu quả, bậc tu hành sợ gây ra quả, nên phải gieo cái nhân lành)

Ta là Phật đã thành
Con người là Phật chưa thành
(con người ai cũng là Phật, muốn thành Phật phải tu tập)

VatBon
29-10-2011, 23:24
Người sợ Quả, Bồ Tát sợ Nhân
(con người sợ hậu quả, bậc tu hành sợ gây ra quả, nên phải gieo cái nhân lành)

Ta là Phật đã thành
Con người là Phật chưa thành
(con người ai cũng là Phật, muốn thành Phật phải tu tập)

sao câu đầu mình lại được giải thích là bồ tát có trí tuệ trước khi làm cái gì cũng thấy được lkết /hậu quả nên sợ mà:nosebleed:

kecodoc3x
29-10-2011, 23:25
mày ko nói thì ko ai bảo mày câm, mày nói ra thì người ta bảo mày ngu đấy

Đấy chỉ là cách nói vui thôi, nó cũng rất ý nghĩa đấy :D

nguyenvinhphat
29-10-2011, 23:29
Giết gia súc thì kiếp sau ta sẽ đầu thai thành gia súc, giết gia cầm thì ..... gia cầm. Vậy mún kiếp sau làm ng thì ta phải......:sexy:

love_stock123
29-10-2011, 23:31
Thớt hay !!! cao nhân nào có câu nào tâm đắc thì chia sẻ.
Tâm hồn mình giờ là 1 đống hỗn độn cần tìm về chánh niệm đây. đang lo cho nhiều thứ quá . hazzzz !!!!!

Boss_Quảng
29-10-2011, 23:33
cho bác nào thích để làm background luôn :D

http://i289.photobucket.com/albums/ll201/chunnin8x/buddha_widescreen.jpg

http://i289.photobucket.com/albums/ll201/chunnin8x/BuddhaWallpaper1365.jpg

http://i289.photobucket.com/albums/ll201/chunnin8x/BuddhaWallpaper1364.jpg

tungtkt10
29-10-2011, 23:33
Thấy câu thơ nhiều nhà treo:

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.

...........................................................

Giờ mẹ mình không còn nữa mỗi lần vô tình đọc dòng chữ thấy sống mũi cứ cay cay............:sosad::sosad::sosad:

avadakedavra
29-10-2011, 23:44
Thấy câu thơ nhiều nhà treo:

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.

...........................................................

Giờ mẹ mình không còn nữa mỗi lần vô tình đọc dòng chữ thấy sống mũi cứ cay cay............:sosad::sosad::sosad:
còn mình đọc mà nước mắt cứ chảy hoài

Becamex.BinhDuongF.C
29-10-2011, 23:49
Chú đại bi

http://amnhac.yume.vn/nghe-bai-hat/chu-dai-bi-remix.dinhhung.35AE5207.html

Nghe rất hay các thým ạ

Depzaithoyroi
29-10-2011, 23:54
sao câu đầu mình lại được giải thích là bồ tát có trí tuệ trước khi làm cái gì cũng thấy được lkết /hậu quả nên sợ mà:nosebleed:

Là con người ai cũng sợ khổ cầu vui, song người mê chỉ biết sợ quả khổ cầu quả vui. Ngược lại người tỉnh chỉ sợ nhân khổ, tạo nhân vui. Hai bên có cái nhìn khác nhau, bên nào sẽ đạt được như sở nguyện? Dù ngây thơ thế mấy, người ta vẫn biết, không tạo nhân lành mà cầu quả tốt là chuyện không đâu; sợ quả khổ mà cứ tạo nhân ác là việc khó tránh. Nhân ác không gây, dù chẳng sợ quả khổ, nó vẫn không đến; nhân lành cứ tạo, dù chẳng cầu quả vui, nó vẫn bò sang. Cho nên người trí nhìn từ cái nhân mà chọn lựa, chọn nhân lành bỏ nhân ác.

Bồ-tát (Bodhisavattu) là người giác ngộ, thấy tận cái manh nha cái đầu mối của sự khổ đau và an lạc. Muốn hết khổ được vui, không gì hơn ngay cái mầm đau khổ chúng ta đừng gieo, cái mầm an vui phải tung vãi. Không gieo nhân khổ thì quả khổ làm gì có. Cứ tung vãi nhân vui thì quả vui không vời cũng đến. Đây là hành động của người giác ngộ. Chúng sanh là những kẻ mê, chỉ nhìn trên cái quả mà sợ mà cầu. Luôn luôn sợ khổ cầu vui, mà nhân đau khổ không tránh, nhân an vui không tạo. Một khi quả đau khổ đến thì cầu khẩn van xin, song làm sao qua khỏi, vì đã hình thành. Cầu mong mơ ước quả an vui, nhưng nhân không gây thì quả từ đâu mà đến. Đây là hình ảnh trái ngược của kẻ mê người giác. Tuy nhiên, cái mê này ai cũng có thể bỏ, cái giác này ai cũng có thể làm. Chỉ là nhắm vào nhân là giác, ai không thể làm được việc đó. Thế nên, Bồ-tát là chuyện tất cả chúng ta có thể làm được và chúng sanh chúng ta cũng bỏ được.

Bồ-tát biết là nhân đau khổ liền hoảng sợ tìm mọi cách để tiêu diệt chúng. Còn một chút mầm đau khổ, Bồ-tát vẫn không an. Bởi vậy Bồ-tát luôn luôn ứng dụng Lục độ để khử dẹp mọi mầm nhân đau khổ. Nhân đau khổ đã diệt sạch, quả đau khổ do đâu đến được, nên Bồ-tát không bao giờ quan tâm đến quả. Không sợ quả mà quả cũng không đến. Ngược lại, chúng sanh nơm nớp sợ quả khổ, mà nhân đau khổ không ngăn ngừa, cho nên càng sợ chúng lại càng đến. Người ta khóc lóc than van khi gặp quả khổ, mà không chịu nhìn xem quả khổ ấy do ai gây nên. Kêu trời trách đất hận người, chỉ là việc vô ích, có khi quả khổ lại tăng thêm
Xuyên suốt bài này, chúng ta thấy rõ Bồ-tát và chúng sanh cách nhau chừng kẽ tơ sợi tóc. Chúng sanh đổi cái “sợ quả” thành “sợ nhân” là chuyển thành Bồ-tát. Thật là mê giác chỉ khác nhau một cái nhìn.
Vậy muốn tránh nhận được quả chua, phải gieo nhân quả ngọt ngày hôm nay.

h0cc0i
29-10-2011, 23:55
Bác nào rảnh nên thỉnh thoảng 1,2 tháng lên chùa 1 ngày , ăn chay ở đó, sống với phong cảnh , không khí ở đó . E cảm thấy trong lành, yên bình, tâm hồn thanh thản lắm

ltuyen
29-10-2011, 23:59
Thấy title topic thì hay cũng định vào hóng và chia sẽ nhưng gặp vài cm của chủ thớt làm mất hứng :gach:

Có nhiều câu nói rất hay nhưng không nhớ hết, tạm thời post cái
Phật dạy làm người có 20 điều khó


01. Nghèo nàn bố thí là khó.

02. Giàu sang học đạo là khó.

03. Bỏ thân mạng quyết chết là khó.

04. Thấy được kinh Phật là khó.

05. Sanh vào thời có Phật là khó.

06. Nhẫn sắc, nhẫn dục là khó.

07. Thấy tốt không cầu là khó.

08. Bị nhục không tức là khó.

09. Có thế lực không dựa là khó

10. Gặp việc vô tâm là khó.

11. Học rộng nghiên cứu sâu là khó.

12. Diệt trừ ngã mạn là khó.

13. Không khinh người chưa học là khó.

14. Thực hành tâm bình đẳng là khó.

15. Không nói chuyện phải trái là khó.

16. Gặp được thiện tri thức là khó.

17. Thấy tánh học đạo là khó.

18. Tùy duyên hoá độ người là khó.

19. Thấy cảnh tâm bất động là khó.

20. Khéo biết phương tiện là khó.


Sao mà chân thật rốt ráo quá :beauty:

white_kat
29-10-2011, 23:59
Quan điểm của riêng mình
Cả việc ác và việc tốt đều không làm, việc ác là gieo mầm họa, việc tốt là gieo mầm nợ. người nợ mình mà không trả, người khác sẽ lại gặp họa, để người khác gặp họa, mình lại gặp nợ. Người ta trả nợ, thì ta lại nhận nợ:stick:
Chi bằng không nợ, không vay, bằng đạo mà hướng người
Lịch sử Phật giáo đầy thăng trầm, nhưng càng ngày, con người tu đạo càng xa cái gốc tích ban đầu của Phật giáo:stick:

Hideo
29-10-2011, 23:59
Chương 43 - Đường xưa mấy trắng : "Máu ai cũng đỏ, nước mắt ai cũng mặn "

112011
30-10-2011, 00:04
http://youtu.be/-c9-XaA2f00
:">

heisei
30-10-2011, 01:08
mình muốn thử lên chùa học thiền
tính mình nóng nảy
không kiên nhẫn
nên cũng muốn luyện tập để rèn giũa lòng kiên trì, sự tĩnh tâm
mình cho rằng trong các tôn giáo, không đâu làm được như đạo Phật

Mam Tom
30-10-2011, 04:17
Quan điểm của riêng mình
Cả việc ác và việc tốt đều không làm, việc ác là gieo mầm họa, việc tốt là gieo mầm nợ. người nợ mình mà không trả, người khác sẽ lại gặp họa, để người khác gặp họa, mình lại gặp nợ. Người ta trả nợ, thì ta lại nhận nợ:stick:
Chi bằng không nợ, không vay, bằng đạo mà hướng người
Lịch sử Phật giáo đầy thăng trầm, nhưng càng ngày, con người tu đạo càng xa cái gốc tích ban đầu của Phật giáo:stick:

thế nên trong lịch sử có một trường phái phật ở Ấn Độ vào rừng tu , họ thoát y để lõa thể , chỉ uống nước suối và ăn trái cây và ngồi thiền , họ cho rằng đến mặc một chiếc quần hay một chiếc áo là vẫn mang nợ với đời
về sau bị nhiều người miệt thị nên trường phái này đã tan rã

hoamanthien
30-10-2011, 06:34
thế nên trong lịch sử có một trường phái phật ở Ấn Độ vào rừng tu , họ thoát y để lõa thể , chỉ uống nước suối và ăn trái cây và ngồi thiền , họ cho rằng đến mặc một chiếc quần hay một chiếc áo là vẫn mang nợ với đời
về sau bị nhiều người miệt thị nên trường phái này đã tan rã

Không biết gì nhưng chém mạnh vãi... :rofl::rofl::rofl:

Đó là Kỳ Na giáo ( Jaina, do Mahavir (540 TCN - 468 TCN) sáng lập ra tại bắc Ấn Độ gần như là cùng thời với Phật giáo)

Hiện nay nó còn gần 2tr tín đồ ở Ấn, chưa tính rải rác các nơi khác trên thế giới.

Ấn Độ giáo ( Hinduism) cũng có 1 phần tư tưởng lấy từ Kỳ Na giáo ( Jaina)...

Mahavira (chữ Phạn: महावीर, Kannada ಮಹಾವೀರ chữ Tamil அருகன் ("Arugan") có nghĩa là "Đại anh hùng" hay "Anh hùng vĩ đại", sinh năm 599 TCN-mất 527 TCN) tên thật là Vardhamana và là người đã sáng lập ra Kỳ Na giáo (đạo Jaina)


Mahavira tên thật là Vardhamana, xuất thân là hoàng tử của bộ lạc Lichavi, vương quốc Kosala. Thuộc đẳng cấp Kshastriya. Năm 19 tuổi, ông lập gia đình và có một con gái. Tới năm 30 tuổi, Vardhamana rời gia đình, từ bỏ vợ con, dấn thân vào cuộc sống khổ hạnh và khỏa thân. Con đường tầm đạo của ông kéo dài 12 năm trời mới thành đạo. Trong thời gian ấy, có thời ông hiệp đoàn với Gosaka, người về sau sáng lập Ajivikas, một hệ phái Ấn giáo phi chính thống khác.
Tới năm 42 tuổi, Vardhamana, thành tựu toàn tri — thuật ngữ Jaina giáo dùng để gọi sự thức ngộ, giác ngộ, vì thế được gọi là một Jina: người chinh phục. Các tín đồ của tôn giáo này được gọi là Jaina — thường viết tắt là Jain — nghĩa là những kẻ đi theo người chinh phục. Danh hiệu Mahavira có nghĩa là Ðại Anh hùng, một biệt danh dùng để tôn vinh cá biệt vị tổ sư này.
Kết thúc 30 năm rao giảng, xây dựng và phát triển Jaina giáo, Mahavira từ trần sau một cuộc tuyệt thực cho tới chết tại Para, nơi gần Patna ngày nay. Và nơi ấy từ đó trở thành thánh địa hành hương của mọi tín đồ Jaina giáo.



Hình ảnh của ông ta rất giống với Phật Thích Ca, nhưng rất dễ phân biệt vì ông ta ko bao h mặc quần áo...

google.com.vn/search?hl=vi&q=Mahavira&gs_sm=e&gs_upl=162l162l0l659l1l1l0l0l0l0l103l103l0.1l1l0&bav=on.2,or.r_gc.r_pw.,cf.osb&biw=853&bih=535&um=1&ie=UTF-8&tbm=isch&source=og&sa=N&tab=wi

Ai quan tâm thì đọc ở đây:
vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A1o_Jaina

nickdungdehoi
30-10-2011, 06:45
Bài này mình đọc lâu rồi, mình tin nhiều người cũng đã đọc nó , mình cảm thấy rất buồn khi đọc nó , trong đạo phật rất hay thuyết pháp về công ơn của người mẹ, có lần mình nghe mà phát khóc, mình cảm thấy người mẹ là khổ nhất , người phụ nữ sinh ra vốn đã nhiều thiệt thòi rồi , mình rất tôn trọng phụ nữ chứ ko như nhiều bác trong này cứ suốt ngày chỉ biết lego với xh, tất nhiên mình cũng muốn lego nhưng chỉ với bà xã của mình thôi :shame:

Bài thơ viết trên bức tường của viện dưỡng lão


Con ơi! Khi con còn thơ dại,

Mẹ đã mất rất nhiều thời gian,

Mẹ dạy con cầm thìa, dùng đũa ăn cơm;

Mẹ dạy con buộc giây dày, chải tóc, lau nước mũi;

Những kỷ niệm về những năm tháng mẹ con mình sống bên nhau

Làm mẹ nhớ thương da diết,

Vì thế, khi mẹ chóng quên, mẹ chậm lời

Con hãy cho mẹ chút thời gian, xin con chờ mẹ chút,

Cho mẹ suy nghĩ thêm...

Cho dù cuối cùng ngay cả định nói gì,

Mẹ cũng quên...

Con ơi! Con quên là mẹ con ta đã tập luyện hàng trăm lần,

Con mới thuộc khúc đồng dao đầu đời?

Con nhớ không những lần mẹ đáp

Những câu ngây ngô, hàng trăm câu con hỏi từ đâu?

Nên nếu mẹ lỡ kể lể nhiều lần những câu chuyện móm răng

Ngâm nga những khúc ru con thời con bé

Xin con tha thứ cho mẹ

Xin con cho mẹ chìm trong những hồi ức ấy nhé!

Xin con đáp lời mẹ kể những chuyện vụn vặt trong nhà!

Con ơi! Giờ mẹ thường xuyên quên cài nút áo,xỏ dây giầy,

Ăn cơm vãi đầy vạt áo,

Chải đầu tay bần bật run,

Đừng giục giã mẹ,

Xin con nhẫn nại chút và dịu dàng thêm,

Mẹ chỉ cẩn có con ở bên

Mẹ đã đủ ấm.


Con ơi! Bây giờ mẹ đi chân không vững, nhấv không nổi bước

Mẹ xin con nắm tay mẹ,

Dìu me, chậm thôi

Như năm đó,

Mẹ dìu con đi những bước đầu đời.

By Thuỷ Khởi
Mong rằng sau khi đọc xong bài trên, các bạn sẽ biết đựơc công lao của người mẹ to lớn đến mức nào và biết yêu thương, kính trọng mẹ mình hơn!

[right]Gửi mẹ yêu của con

Thơ mẹ gửi con đã hiểu

Đôi phần nào đó tấm lòng mẹ yêu

Mẹ sợ sau này, hả mẹ?

Sao mẹ lại sợ như thế

Con yêu mẹ nhất nhất trên cõi đời này

Dù con biết, tình yêu đó nhỏ bé vạn lần

So với tình mẹ thương con

Nhưng đó vẫn là tình yêu lớn nhất con có được

Con xin mẹ

Đừng nghĩ con sẽ bỏ rơi mẹ

Dù chỉ một lần

Điều đó làm con buồn vô kể mẹ à

Con có quên đâu thưở bé dại ấy

Dù kí ức con có đôi lần không trọn vẹn

Con vẫn nhớ những đêm công tác xa nhà

Con khóc thật nhiều

Đôi chân nhỏ bé chạy theo bóng mẹ trong đêm

Rồi mẹ lặn lội từng đêm khuya

Vớt từng rổ bèo cho con thêm bữa cơm ngon

Con vắng hơi mẹ, ngọa nguậy thức giấc

Vẫn bước chân nhỏ bé chạy theo dáng mẹ hối hả

Mẹ xót xa nhìn đứa con thơ dại

Mẹ bế con lên xe, đã nặng trĩu lắm rồi

Con ngồi chễm chệ trên bao bèo xanh mướt

Bóng mẹ và con đổ dài trong đêm

Rồi khi con lớn cùng năm tháng

Mẹ dõi theo từng bước đường con đi

Khi tình yêu con không trọn vẹn

Mẹ buồn rầu thao thức thương con

Con trọ học xa nhà, xa mẹ

Những đêm mẹ nhớ thương con mà lặng lẽ

Con cũng thế mẹ ơi

........

Mẹ ơi,

Dù sau này tay mẹ run làm cơm vung vãi

Chân mẹ yếu bước đi chẳng đặng đừng

Dù mẹ có đôi lần móm mém

"Mày là đứa nào đó bây?"

Hay kể mãi một câu chuyện đã cũ

Con vẫn cứ thích nghe mẹ huyên thuyên

Con sẽ không cáu gắt khi cơm rơi đầy vạt áo

Mà sẽ là đôi tay mẹ yêu

Là đôi chân cho mẹ thêm vững bước

Con sẽ mỉm cười âu yếm khi mẹ hỏi

"Con là bé lì của mẹ nè!"

Dù sang hèn hay nghèo khổ mai này

Mẹ vẫn là tài sản lớn nhất của con

Ở bên con muôn đời, mẹ nhé!

hoamanthien
30-10-2011, 06:50
Nhân nói về Kỳ Na giáo và Phật giáo, lược qua vài dòng để mọi người hiểu thêm chút:

- Phật giáo chủ trương Nghiệp Nghiệp ( Karma, Karma - hệ quả từ hành vi của bản thân)...
Trong 3 Nghiệp là "Thân, Khẩu, Ý" ( hành động, lời nói, suy nghĩ) thì Ý Nghiệp quan trọng nhất vì nó chi phối Thân và Khẩu...

Tư tưởng chủ đạo của Phật giáo là định tâm, kiến tánh, thành Phật ( giữ vững tâm trí, nhìn thấy chân tâm ( trí huệ, từ bi...), thành Phật).

Bởi thế đạo Phật quan niệm ăn chỉ là ăn, ko quan trọng chay hay mặn. Miễn là sự ăn đó ko hại đến sự sống 1 cách ích kỷ và để thỏa mãn dục vọng...

Lỗi lầm cũng thường được tha thứ nếu hối cải, nhận thức rõ bản thân ( phóng hạ đồ đao, lập địa thành Phật. Khổ hải vô nhai, quay đầu thị ngạn)


- Kỳ Na giáo chủ trương Phạt Phạt ( ko rõ từ gốc - hành động của bản thân)
Trong 3 Phạt là "Thân, Khẩu, Ý" ( hành động, lời nói, suy nghĩ) thì Thân Phạt quan trọng nhất vì chính nó thực hiện mọi việc...

Tư tưởng chủ đạo của Kỳ Na là khắc chế Thân, thể hiện qua sự "bất hại" ( ko làm hại).

1/ Cẩn trọng trong ngôn từ.
2/ Cẩn trọng trong suy tư.
3/ Thận trọng khi đi đứng.
4/ Tập trung khi nâng vật lên hoặc để vật xuống.
5/ Khi ăn uống, phải quan sát thức ăn và nước uống.
6/ Từ bỏ tất cả những sở hữu thế tục.
7/ Để cho ngũ giác quan thỏa mãn là một tội lỗi.
8/ Mỗi năm ẩn cư 3 tháng mùa mưa.
9/ Chấp nhận thức ăn từ sự hỷ cúng của thế gian.
10/ Mặc đồ khác biệt với xã hội.
11/ Ăn chay tuyệt đối.

Vì thế Kỳ Na giáo có những quy định hà khắc như khi đi hay ngồi nghỉ, tu sĩ phải dọn lá khô trước mặt ( vì sợ dẫm chết côn trùng).

Ko làm nông vào thời điểm nào đó ( vì sợ làm chết côn trùng khi xới đất), bla bla...

ArtOfWar
30-10-2011, 06:53
Hình như em nhớ có câu : "Im lặng,lắng nghe,mỉm cười" thì phải :go:

nickdungdehoi
30-10-2011, 07:03
Nhân nói về Kỳ Na giáo và Phật giáo, lược qua vài dòng để mọi người hiểu thêm chút:

- Phật giáo chủ trương Nghiệp Nghiệp ( Karma, Karma - hệ quả từ hành vi của bản thân)...
Trong 3 Nghiệp là "Thân, Khẩu, Ý" ( hành động, lời nói, suy nghĩ) thì Ý là Nghiệp quan trọng nhất vì nó chi phối Thân và Khẩu...

Thế nên tư tưởng chủ đạo của Phật giáo là định tâm, kiến tánh, thành Phật ( giữ vững tâm trí, nhìn thấy chân tâm ( trí huệ, từ bi...), thành Phật).

Bởi thế đạo Phật quan niệm ăn chỉ là ăn, ko quan trọng chay hay mặn. Miễn là sự ăn đó ko hại đến sự sống 1 cách ích kỷ và để thỏa mãn dục vọng...

Lỗi lầm cũng thường được tha thứ nếu hối cải, nhận thức rõ bản thân ( phóng hạ đồ đao, lập địa thành Phật. Khổ hải vô nhai, quay đầu thị ngạn)


- Kỳ Na giáo chủ trương Phạt Phạt ( ko rõ từ gốc - hành động của bản thân)
Trong 3 Phạt là "Thân, Khẩu, Ý" ( hành động, lời nói, suy nghĩ) thì Thân là Phạt quan trọng nhất vì chính nó thực hiện mọi việc...

Thế nên tư tưởng chủ đạo của Kỳ Na là khắc chế Thân, thể hiện qua sự "bất hại" ( ko làm hại).



Vì thế Kỳ Na giáo có những quy định hà khắc như khi đi hay ngồi nghỉ, tu sĩ phải dọn lá khô trước mặt ( vì sợ dẫm chết côn trùng).

Ko làm nông vào thời điểm nào đó ( vì sợ làm chết côn trùng khi xới đất), bla bla...

bác ơi cho em hỏi thật , bác là người đã xuất gia thật ah ? ( tức là người đã cạo đầu và đi tu đó ) sao cái gì về phật cũng rành quá vậy ?

và bên yahoo hỏi đáp cũng có mặt của bác đúng ko ?

hoamanthien
30-10-2011, 07:14
bác ơi cho em hỏi thật , bác là người đã xuất gia thật ah ? ( tức là người đã cạo đầu và đi tu đó ) sao cái gì về phật cũng rành quá vậy ?

và bên yahoo hỏi đáp cũng có mặt của bác đúng ko ?

Ờ ko, mình quan tâm nên tìm hiểu 1 chút về tư tưởng và triết lý của mấy tôn giáo này thôi...

Bên Yahoo hỏi đáp thì mình chịu, có khi nào mò vào đâu... @@"

SiriusRC
30-10-2011, 08:35
ta là ta nhưng ta không phải là ta, mặc dù ta là ta! "nói về sự thay đổi con người dẫn đến 1 thế giới mới"

khasieu113
30-10-2011, 08:38
Nhân tiện em có 1 câu hỏi rất quan trọng cho ai nghiên cứu đạo phật : Tại sao thịt chó lại là có tội tại sao phân biệt đối sử ?
Em cũng hỏi thằng bạn em là phật tử rồi nó nói là : Con chó là kiếp gần nhứt cua kiếp người để được đầu thai
Mà em cười thâm, Thằng đần mày lừa bố à
Còn lý do nào khác không hã các bác ?

leaf.of.love
30-10-2011, 09:44
Kết duy nhất một câu, rất ngang tàng, khí phách: "Thiên thượng, thiên hạ. Duy ngã độc tôn"

sunrise_livstr
30-10-2011, 10:00
Nếu chúng ta biết về Duy Thức Học trong Phật Giáo thì chúng ta thấy rằng các khoa học gia chỉ dùng có 16 phần trăm [16%] của số 100 Pháp được phân loại thành 8 Tâm Pháp, 51 Tâm Sở Hữu Pháp, 11 Sắc Pháp, 24 Tâm Bất Tương Ưng Hành Pháp, và 6 Vô Vi Pháp (Xin đọc Đại Thừa Bách Pháp Minh Môn Luận), nghĩa là các khoa học gia chỉ sử dụng tới 11 Sắc Pháp trong đó có 5 căn là nhãn căn, nhĩ căn, tỉ căn, thiệt căn, và thân căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, và thân thể); và 6 trần là sắc trần, thính trần, hương trần, vị trần, xúc trần, và Pháp trần (hình tướng, âm thanh, mùi, vị, cảm giác do tiếp xúc, và bóng dáng của 5 trần trên còn lưu lại trong ý thức khi các căn không còn tiếp xúc trực tiếp với trần nữa), cộng với 5 tâm pháp trong số 24 Tâm Bất Tương Ưng Hành Pháp là thời gian, phương hướng, vận tốc di chuyển, số lượng, và thứ tự (thời, phương, thế tốc, số, và thứ đệ). Ở đây tôi không có ý định đi sâu vào thiên luận 100 Pháp đại thừa mà chỉ muốn nói lên điểm cốt yếu như sau: khi mà khoa học không thể tiến hơn được nữa vì những giới hạn tự tại của 5 căn 6 trần và của những dụng cụ đo lường thì Phật Giáo vẫn tiếp tục đi xa hơn, bởi lẽ Phật Pháp, ngoài sự khảo sát những đối tượng vật chất còn chú trọng nhiều đến những vấn đề tâm linh, cho nên đã vượt qua, đi ra ngoài những giới hạn vật lý của khoa học. Do đó chúng ta có thể nói Phật Giáo là một Siêu Khoa Học (Super Science) như học giả Ergeton Baptist đã nhận định, được thành lập trên căn bản trí tuệ Bát Nhã (trí tuệ nhận thức được thực tướng của vạn Pháp). Trong Phật Giáo, Duy Thức Học cho chúng ta một hệ thống triết lý, phân tâm học rất đầy đủ và tiến bộ hơn bất cứ hệ thống nào trong khoa học hiện đại.

tilldoomsday
30-10-2011, 10:20
Bác hoamanthien comment chất quá :sexy:. Tiếp đi bác.

magiczip
30-10-2011, 10:28
Người sợ Quả, Bồ Tát sợ Nhân
(con người sợ hậu quả, bậc tu hành sợ gây ra quả, nên phải gieo cái nhân lành)

Ta là Phật đã thành
Con người là Phật chưa thành
(con người ai cũng là Phật, muốn thành Phật phải tu tập)

Theo mình hiểu là Bồ tát sợ nhân vì có nhân là có duyên,còn có duyên thì còn vướng vào cõi trần.

snacktom
30-10-2011, 10:34
Xin lỗi, bần tăng chưa ngán ai bao giờ :D

magiczip
30-10-2011, 10:39
Nhân tiện em có 1 câu hỏi rất quan trọng cho ai nghiên cứu đạo phật : Tại sao thịt chó lại là có tội tại sao phân biệt đối sử ?
Em cũng hỏi thằng bạn em là phật tử rồi nó nói là : Con chó là kiếp gần nhứt cua kiếp người để được đầu thai
Mà em cười thâm, Thằng đần mày lừa bố à
Còn lý do nào khác không hã các bác ?

Vốn dĩ Phật không phân biệt đối xử bạn à,mọi chúng sinh đều bình đẳng,kiếp này bạn làm người,nhưng kiếp khác bạn làm vật,...Ban đầu Phật chưa đề ra giới luật,nhưng vì con người chưa có trí tuệ như của Phật nên làm ác mà không biết do đó Phật mới chia ra các giới.Sát sinh bất cứ con gì cũng đều có tội,nhưng đặc biệt có một số loài rất gần với loài người,nghĩa là công đức tu tập gần được làm người cho nên chúng có ý thức,tình cảm tương tự như con người.Càng có tình cảm thì oán hận càng nhiều,sát hay ăn thịt những loài đó sẽ gây nhiều tội nghiệp hơn.
Ngoài ra,nói riêng về loại chó,bị đầu thai làm kiếp chó là do còn tâm tham luyến của cải.Bạn làm lụng cả đời,đến khi chết không mang được theo cái gì mới đem tâm lưu luyến,cái tâm đó là duyên dẫn bạn vào làm kiếp chó để giữ cái của cải ấy,và vì lẽ đó,loài chó nhiều khi là ông bà cha mẹ mình tái sanh trở lại đấy.

crazyboyk
30-10-2011, 10:46
A di đà phật, xưa nay bần tăng chưa ngán ai bao giờ :>

kyu
30-10-2011, 10:49
Vạn sự tùy duyên

zell_dinth
30-10-2011, 10:50
...

Tập tôn trọng người khác trước đi nhé. Viết font bình thường thôi.

ronalddoox
30-10-2011, 10:50
1 câu thôi Chúng sinh bình đẳng:sogood:

MakotoHirai
30-10-2011, 10:53
thế thì sao ? đối với mình đạo phật là 1 sự trốn chạy khỏi cuộc đời ... cái gì cũng không , không , ... mình chỉ thích tìm hiểu thôi chứ ko theo

chữ không không phải hiểu theo nghĩa vậy đâu bác...
nếu bác xem nhiều kinh phật được dịch về tiếng Việt, bác sẽ thấy các sư thầy rất hay, vì "không" là không, mà "vô" cũng là không, vậy thì dùng chữ "vô" lúc nào, chữ "không" lúc nào...
Chữ vô, không hàm nghĩa nó rất là vô biên bác ạ
đạo phật không dạy ta trốn chạy đâu... vì nếu trốn chạy thì ai lại trốn chạy hạnh phúc hở bác ? :)

hoamanthien
30-10-2011, 11:54
Nhân tiện em có 1 câu hỏi rất quan trọng cho ai nghiên cứu đạo phật : Tại sao thịt chó lại là có tội tại sao phân biệt đối sử ?
Em cũng hỏi thằng bạn em là phật tử rồi nó nói là : Con chó là kiếp gần nhứt cua kiếp người để được đầu thai
Mà em cười thâm, Thằng đần mày lừa bố à
Còn lý do nào khác không hã các bác ?

1. Trong Kinh Thủ Lăng Nghiêm có đoạn Thích Ca thuyết:

“Các chúng sinh cầu Thiền định (Samadhi) không nên ăn năm món cay nồng của thế gian ( hành, hẹ, tỏi, kiệu và hưng cừ ( cây này ko có ở VN và TQ)). Vì năm món cay nồng đó nếu ăn chín thì phát dâm, ăn sống thì sinh nóng giận.

Người nào ăn năm món cay nồng ấy thì dẫu có tài giảng thuyết mười hai bộ kinh, chư Thiên mười phương đều chê bai hôi thối và xa lánh. Ngạ quỷ nhìn người ăn mấy món đó liền kéo đến liếm môi, liếm mép họ, vì thế nên thường ở chung với ma quỷ.

Phước đức của người ăn ngũ tân mỗi ngày một tiêu dần. Bồ tát và thiện thần trong mười phương không đến ủng hộ người ấy”.

Vì thế, Kinh Phạm Võng, quyển hạ, Phật dạy: “Là Phật tử thì không được ăn ngũ vị tân, nếu ai cố ý ăn thì phạm khinh cấu tội”.

Ở đây có mấy điểm cần chú ý.
- Năm món cay nồng đó có mùi khó chịu, ảnh hưởng đến người xung quanh.
- Năm món cay nồng đó nếu ăn chín thì phát dâm, ăn sống thì sinh nóng giận.

- Ngạ quỷ ở đây nếu hiểu là 1 trạng thái thâm tâm của mỗi chúng sinh thay vì 1 cõi luân hồi:


- Thiên: Thập thiện, tạo phước, cúng dường.
- ATuLa: Ngã mạn, tự cao.
- Người: Thất tình lục dục.
- Súc Sinh: Ngu si, tà kiến.
- Ngạ Quỷ: Tham lam, bủn xỉn, ích kỷ, ghét ganh.
- Địa Ngục: Sân hận, tà dâm, không tin nhân quả

Thì câu:
" Ngạ quỷ nhìn người ăn mấy món đó liền kéo đến liếm môi, liếm mép họ, vì thế nên thường ở chung với chúng."

Có thể hiểu rằng vì 5 món kia kích thích vị giác, khiến người ta thèm ăn ( như Ngạ quỷ - quỷ đói), mê đắm hưởng thụ việc ăn uống, thường đàn đúm với đám ăn nhậu.

Thịt chó thường được nấu chung và ăn kèm với riềng, sả, lá mơ => đều là những thứ có mùi nồng và vị cay tương tự với ngũ tân.

Thịt chó lại là thứ đại bổ, ăn ít thì dậm dật trong lòng, ăn nhiều thì nóng nảy, phiền táo ( do nhiều đạm khó tiêu), hơn nữa ở VN, TQ, Hàn thì thịt chó ko bao h tách khỏi rượu... mà giáo luật cấm uống rượu.

=> Cấm ăn thịt chó.

2. Thích Ca đã minh định:

“Này Jivaka, những ai nói như sau:

- Vì Sa môn Gotama, họ giết hại các sinh vật. Và Sa môn Gotama tuy biết thế vẫn dùng các loại thịt được giết vì mình, được làm cho mình, những người ấy không nói chính lời của Ta, họ xuyên tạc Ta, không như chân, không như thật.

Này Jivaka, Ta nói trong ba trường hợp, thịt không được thọ dụng:

- Thấy, nghe và nghi ( con vật vì mình mà bị giết).

Này Jivaka, Ta nói trong ba trường hợp này, thịt không được thọ dụng.
Này Jivaka, Ta nói trong ba trường hợp, thịt được thọ dụng:

- Không thấy, không nghe và không nghi ( con vật vì mình mà bị giết).

Này Jivaka, Ta nói trong ba trường hợp này, thịt được thọ dụng”.


Ngoài ra, còn có thuyết Ngũ tịnh nhục, gồm tam tịnh nhục vừa kể trên cùng với thịt của các con thú tự chết và thịt mà các loài thú khác ăn còn dư.
Tuy nhiên trong các trường hợp bất khả kháng, hoặc để cứu người, cứu mình, vì sinh tồn thì cho phép bỏ những quy định này... :sogood:


Khác với heo, bò, lợn, gà bị con người nuôi và giết thịt để duy trì sự sống.
Chó là con vật gần gũi với người nhất, và việc ăn thịt chó ko phải do ko còn gì để ăn mà thường xuất phát từ sự hưởng thụ và tham lam nhục dục ( giết để ăn cho đã thèm, cho sướng, để ăn nhậu phè phỡn).

- Nói theo tâm linh thì vì trước khi chết con chó mang nhiều sân hận.
- Nói theo tư tưởng Phật giáo thì việc ăn thịt chó chẳng khác nào khuyến khích giết hại loài vật này, giết hại để thỏa mãn tham dục.

=> Phật tử ko ăn thịt chó.

3. Ngoài các loại thịt đã minh định trên, Thích Ca còn nói đến cấm ăn 1 số loại thịt khác:

- Thịt người: ko cần nói lý do nhỉ.
- Thịt voi: vật cưỡi hoàng gia, con vật thiêng của người "Ấn Độ", ai thịt mà đòi ăn.
- Thịt ngựa: tương tự như voi.

- Thịt chó: vì loại thịt này người dân "Ấn Độ" coi là loại thịt ghê tởm ( nên dân ko ăn, dân ko ăn thì Phật tử ko bao h được cúng dường (cho) loại thịt này, mà Phật tử lại bị cấm sát sinh nên ko được tự tay giết để ăn thịt) => Phật tử ko ăn thịt chó.

- Thịt rắn, sư tử, cọp, báo, gấu và linh cẩu: vì ăn những loài động vật nhiệt đới nguy hiểm như vậy được cho là sẽ tiết ra mùi lôi kéo sự thả thù từ đồng loại của chúng.



Tóm lại đây là toàn bộ nguyên nhân mà mình biết... :byebye:
Mấy truyện kể sự tích này nọ toàn chém đấy. Cả mấy chuyện do trước khi làm người phải qua 1 kiếp chó cũng là do mấy ông biết thì ko biết để giải thích, chém nhảm dọa nhau... :stick:

lonely_knight
30-10-2011, 12:01
Đạo Phật thì nên học chữ "Nhẫn" và nghiệm về chữ "Không".
Hồi quy y sư phụ có dặn là đừng tin vào ma quỷ thánh thần thượng đế vân vân mà chỉ tin vào luật nhân quả thôi.
Đóng góp thêm một câu nói của Lão Tử "Đạo khả đạo, phi thường đạo" :D

0Black
30-10-2011, 12:05
" Đạo cao một thước, ma cao một trượng " , " Sắc tức thị không, không tức thị sắc" . Mấy câu này mình coi chưởng tàu nên bít. Mình không theo Phật nhưng mình nghĩ mọi tôn giáo đều cho ta niềm tin và hướng ta đến chân, thiện, mĩ. Mình là người VN nữa, nhà nước cũng luôn khuyến khích nhân dân sống tốt đời đẹp đạo.

Xiiideath
30-10-2011, 12:20
Dục vọng là địa ngục

Ta không vào địa ngục, ai vào địa ngục

Mam Tom
30-10-2011, 13:49
Không biết gì nhưng chém mạnh vãi... :rofl::rofl::rofl:

Đó là Kỳ Na giáo ( Jaina, do Mahavir (540 TCN - 468 TCN) sáng lập ra tại bắc Ấn Độ gần như là cùng thời với Phật giáo)

Hiện nay nó còn gần 2tr tín đồ ở Ấn, chưa tính rải rác các nơi khác trên thế giới.

Ấn Độ giáo ( Hinduism) cũng có 1 phần tư tưởng lấy từ Kỳ Na giáo ( Jaina)...




Hình ảnh của ông ta rất giống với Phật Thích Ca, nhưng rất dễ phân biệt vì ông ta ko bao h mặc quần áo...



Ai quan tâm thì đọc ở đây:

Có nhầm một chút với trường phái của đao Phật và đạo Jain tại đọc lâu quá rồi

Một số giáo sĩ Jain còn “quá khích” hơn nữa. Sau một thời gian tu ở trong đền, họ phát nguyện vào rừng tu và sống loã thể. Họ chỉ uống nước suối, ăn trái cây, và dành trọn thời giờ thiền định. Họ quan niệm rằng khi còn ăn cơm gạo, mặc y phục là còn mang nợ xã hội. Còn hưởng những vật dâng cúng của tín đồ là còn mang nợ loài người. Khi tu là phải ly khai với đời, từ bỏ tất cả, không bận tâm đến bất cứ chuyện gì của thế gian, như của cải, vật chất, và ngay cả mảnh vải che thân.

Các học giả người Âu đã gọi tôn giáo này là phái “Loã thể”, vì quan niệm từ bỏ triệt để này. Điều đáng tiếc là danh từ “Loã thể” thường bị đồng hoá với các sự kiện xấu xa, mọi rợ, thiếu văn minh. Khi người Anh đến cai trị xứ này, rất nhiều tu sĩ đạo Jain đã bị bắt giam vì tội xâm phạm thuần phong mỹ tục, mặc dù họ chỉ sống trong rừng không tiếp xúc với xã hội.

Đạo Jain có khá đông tín đồ, phát triển mạnh tại miền bắc Ấn Độ, nhưng không đi đến các nơi khác, vì gặp phải sức chống đối của Ấn Độ giáo và Hồi giáo. Lịch sử Ấn Độ ghi nhận Hồi giáo đã tiêu diệt Phật giáo và đạo Jain một cách hết sức dã man. Hơn nữa, quy luật khắc khe của tôn giáo này không mấy ai theo nổi, và các tu sĩ bịt mặt, loã thể dễ bị người đời ngộ nhận. Có lẽ thế, nên tôn giáo này chỉ bành trướng trong các vùng hẻo lánh miền sơn cước.

ndthien92
30-10-2011, 22:50
sắc không
Sắc tức thị không,không tức thị sắc.

novemberock
31-10-2011, 03:43
“Học về bản ngã để quên đi bản ngã. Khi quên được bản ngã thì bạn sẽ hiểu được mọi điều”.

"Vạn vật vốn vô sắc, trắng hay đen là do con người tự vẽ ..."

mrlight
31-10-2011, 08:16
nước quá trong thì cá không đến ở.
Cầu người không bằng cầu mình.
câu này của bên thiên chúa : hãy gõ cửa cửa sẽ mở, hãy tìm rồi sẽ thấy

bobo_love.ver1
31-10-2011, 08:40
Phật tại tâm :">

yetasu
31-10-2011, 09:03
nhaccuatui.com/nghe?M=PX02HgQxxH

Xin cho con mãi mãi
Lòng tôn kính vô biên
Hơn núi biển mênh mông
Dâng lên mười phương Phật
Xin cho con mãi mãi
Lòng thương yêu khôn cùng
Trải thế giới Tam Thiên
Đến chúng sanh vô tận
Xin cho khắp muôn loài
Sống yên lành bên nhau
Không ganh ghét oán thù
Không chiến tranh giết chóc
Xin cho kẻ bất thiện
Biết tin có luân hồi
Có nghiệp báo trả vây
Để hồi đầu hướng thiện
Xin kẻ mù được sáng
Kẻ điếc lại được nghe
Kẻ nghèo được ấm no
Kẻ ốm đau bình phục

black_heart
31-10-2011, 09:19
Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình
Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá
Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại
Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tị
Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình
Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu
Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ti
Đáng khâm phục lớn nhất của đời người là vươn lên sau khi ngã
Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng
Tài sản lớn nhất của đời người là sức khoẻ, trí tuệ
Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm
Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung
Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết
An ủi lớn nhất của đời người là bố thí
:gach:

Mr.T
15-12-2011, 20:28
Thớt hay mà chìm uổng quá... mình up lên lại đây :)

tuanm1
16-12-2011, 10:28
Thấy hoa tay không hái
Thấy gái trym không sung
Thấy vợ lòng không sợ
Thấy vozer cũng ưng.

GẦN ĐÈN

Có một đệ tử tâm sự với thầy Thích Thì Chiến: Bạch thầy, con có một chiếc đèn chưa hề thắp, còn nguyên cả một bình dầu sóng sánh. Thế rồi bóng tối đến, lăn xả vào chiếc đèn, chẳng mấy lúc không còn một giọt dầu nào cả.

Một đệ tử khác đang đứng hầu bên cạnh, tổ chức hóng hớt ngay: Sao giống chuyện của tôi quá! Trái tim tôi đang nguyên vẹn, bỗng một ngày, có một người ghé chơi, gõ gõ vào ngực tôi, trái tim mất tiêu.

Người này lại nói: Tôi vứt cái đèn không đi rồi.

Người kia lắc lắc cái đầu: Phiền nhỉ, tôi không vứt được cái ngực rỗng của mình.


YÊU 2

Một vị sư già sau thời gian dài hoạt động tích cực, được cử làm sư tuyên huấn tại trường nữ tu dòng Chúa Cứu thế (cái này gọi là sự giao thoa tôn giáo). Trong những buổi thảo luận nhóm, ông nhận thấy tình yêu thường là đề tài chính.

Đại khái, sư khuyên các cô:
- Hãy biết sự nguy hiểm của cái gì quá độ trong đời mình. Đánh nhau giận dữ quá dễ sinh khinh suất và mất mạng. Tín ngưỡng quá mạnh thành hẹp hòi và kỳ thị. Yêu đương say đắm quá thường tạo ra những hình ảnh mơ mộng về người yêu, những hình ảnh rốt cuộc cho thấy không thật nên nảy sinh sân giận.

Yêu quá giống như liếm mật trên đầu mũi dao.

Một cô hỏi sư:
- Nhưng thầy sống độc thân, biết thế đêk nào được tình yêu nam nữ?

Vị sư già đáp:
- Các con ạ, sẽ có lúc thầy kể các con nghe tại sao thầy đi tu.