TH307
19-08-2008, 09:23
Để tồn tại, di dân phải nhờ vào kỹ năng hơn hẳn cư dân bản địa trong việc phá rừng làm nương rẫy và săn bắt động vật rừng. Tài nguyên rừng vì thế bị khai thác không thương tiếc.
Dân di cư tự do thường nhờ những người địa phương am hiểu địa bàn chỉ mối, hoặc sẵn sàng chi trả tiền cò từ 2 triệu đến 5 triệu/hộ cho những kẻ “chỉ trỏ” chuyên nghiệp đến những vùng đất có thể sinh sống và tồn tại.
Các hộ dân cử ra những người có sức khoẻ đi “tiền trạm” dựng lều trại, phá rừng làm nương rẫy, khi có lương thực họ mới đưa toàn bộ gia đình vào.
“Bến đáp” của dân di cư tự do đến là những cánh rừng già heo hút và sâu thẳm nên rất khó cho việc quản lý của chính quyền địa phương, khi phát hiện được thì là chuyện đã rồi! Để tồn tại, di dân phải nhờ vào kỹ năng hơn hẳn cư dân bản địa trong việc phá rừng làm nương rẫy và săn bắt động vật rừng, do đó tài nguyên rừng bị khai thác không thương tiếc.
Các cơ quan chức năng có trách nhiệm giữ rừng cố gắng đến mấy cũng chỉ hạn chế được phần nào, đôi khi còn gặp sự chống đối quyết liệt từ di dân.
Những con số báo động!
Ông Đỗ Ngọc Duyên - Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm tỉnh Đắc Nông cho biết, chỉ trong 2 tháng đầu năm 2008, các cơ quan chức năng đã phát hiện 201 vụ vi phạm lâm luật, trong đó có 68 vụ phá rừng làm nương rẫy với 47,62 ha bị tàn phá. Còn tại huyện Ea Súp (Đắk Lắk), 2 tháng đầu năm đã phát hiện 41 vụ vi phạm lâm luật, trong đó có 2 vụ di dân phá rừng làm nương rẫy với 2.834 m2 ở tiểu khu 278 và 288.
Năm 2007, các cơ quan chức năng tỉnh Đắk Lắk đã phát hiện 1.178 vụ vi phạm lâm luật với 31,9 ha rừng bị chặt phá; trên địa bàn có 1.406 trang trại, trong đó cấp giấy chứng nhận chỉ có 99 trang trại, chiếm 7,04%. Năm 2007, Đắc Nông đã phát hiện 872 vụ vi phạm lâm luật, trong đó có 171 vụ phá rừng làm nương rẫy với 125,54 ha.
Đa số các vụ phá rừng làm nương rẫy của di dân chủ yếu tập trung vào dịp Tết Nguyên đán. Do đó, đối với các chủ rừng gần như không có Tết vì họ phải duy trì 100% quân số để lo giữ rừng.
Ông Lương Vĩnh Linh - Giám đốc Vườn quốc gia Chư Yang Sin (huyện Krông Bông, Đắk Lắk) cho biết: “Lâm tặc không ăn Tết nên chúng tôi cũng không có Tết. Trong dịp này, chúng tôi đã phục bắt được 2 vụ vận chuyển gỗ Pơ-mu (gỗ quý hiếm thuộc nhóm IIA) với hơn 2,3 m3 gỗ. Tết cũng là dịp để các tay súng săn ráo riết vào rừng tìm thú để sát hại.”
Dịp Tết Nguyên đán năm ngoái, 40 con voọc vá chân đen (động vật cực kỳ quý hiếm) của Vườn Chư Yang Sin đã bị Hoàng Seo Quang và 4 tên khác xả súng giết chết, đem sấy khô để bán 1 triệu đồng/kg.
Gian nan, vất vả của người giữ rừng là thế, nhiều khi vì nhiệm vụ mà họ còn bị lâm tặc không ngần ngại tấn công phải đổ máu.
Lâm tặc ở đây cần nói rõ là có một bộ phận là những người di dân tự do. Mới đây, 3 cán bộ Lâm trường Đăk R’măng (huyện Đăk Glong, Đắc Nông) khi phát hiện dân di cư tự do phát rừng trái phép làm nương rẫy đã tiến hành ngăn cản và thu giữ dao, rựa của các đối tượng. Ngay lập tức, di dân ở đây huy động một lực lượng đông đảo vây bắt và trói 3 cán bộ lâm trường vào gốc cây, rồi hò hét nhảy múa xung quanh.
Lâm trường Đăk R’măng đã phải cử người tới thương lượng và trả lại dao, rựa đã thu, khi đó họ mới chịu thả 3 cán bộ.
Công ty lâm nghiệp Đăk Song (huyện Đăk Song, Đắc Nông) được giao bảo vệ, sản xuất kinh doanh hơn 11 ngàn ha rừng. Trong lâm phần này có nhiều gỗ nhóm I quí giá và đất đai phì nhiêu thích hợp cho sản xuất nông nghiệp, di dân tự do ở các địa phương khác kéo về ngang nhiên chặt phá cây rừng lấy gỗ, lấy đất sản xuất.
Mặc dù chính quyền địa phương và Công ty lâm nghiệp Đăk Song đã tạo điều kiện cấp đất sản xuất và cho xen canh trên diện tích đất công ty nhưng các hộ dân này vẫn ngang nhiên phá rừng lấy gỗ, lấy đất lập trang trại.
Khi lực lượng bảo vệ phát hiện vụ vi phạm nào và muốn xử lý thì ngay lập tức các hộ dân trên huy động hàng trăm người già, trẻ em và phụ nữ bao vây bảo vệ vòng trong, còn thanh thiếu niên bao vây vòng ngoài la hét khủng bố lực lượng thi hành nhiệm vụ.
Bài toán khó cho các tỉnh Tây Nguyên
Việc chăm lo cuộc sống, quy hoạch khu định cư, xây dựng cơ sở hạ tầng, cũng như cấp đất ở và đất sản xuất cho DDCTD là vấn đề hết sức nan giải cho các địa phương, trong khi chưa lo kịp đợt di dân vừa tới thì hàng ngày phải lo “tiếp đón” thêm di dân từ nơi khác đổ về.
Theo ông Phan Xuân Lĩnh - Chủ tịch huyện Ea Súp (Đắk Lắk), huyện đang “loay hoay” tập trung tồn bộ nguồn lực để xây dựng cơ sở hạ tầng, cấp đất ở và sản xuất cho 5000 khẩu là DDCTD ở xã mới thành lập Cư K’Bang. Trong khi đang trao đổi với chúng tôi, ông Lĩnh nhận được điện thoại từ xã Cư K’bang gọi về xin ý kiến chỉ đạo của huyện về việc xã vừa phát hiện 10 hộ di dân tự do với 59 khẩu đổ bộ vào cánh rừng của xã để phát rừng dựng nhà lập xóm, hiện xã đã đưa số dân này về sống tạm ở hội trường thôn để xin ý kiến của huyện.
Chủ tịch Huyện Ea Súp “lúng túng” chưa biết phải bố trí các hộ dân mới tới ở đâu vì phải xin ý kiến của tỉnh. Đất của Ea Súp chỉ còn đất có rừng, muốn bố trí cho di dân thì phải xin chuyển đồi mục đích sử dụng và việc quyết định chuyển đổi lại là của cấp trên.
Việc di dân tự do ồ ạt kéo về Đắk Lắk và Đắc Nông đã làm ảnh hưởng đến sự phát triển kinh tế, và tình hình an ninh trật tự của địa phương. UBND tỉnh Đăk Nông đã có công văn số 29/BC-UBND về việc xin ý kiến chỉ đạo của Chính phủ về di dân tự do ở Đắc Nông. Ngày 11/3/2008, Văn phòng Chính phủ đã có công văn số 1527/VPCP-NN, trong đó nêu ý kiến của Phó Thủ tướng Chính phủ Hoàng Trung Hải: “ UBND tỉnh Điện Biên (nơi có dân tới Đắc Nông) chỉ đạo các cơ quan chức năng và chính quyền các cấp tăng cường quản lý dân trên địa bàn, không để tình trạng dân di cư tự do… Phối hợp với Đắc Nông giải quyết số hộ dân di cư tự do trái phép ở xã Đăk Ngo…”.
Chính phủ cũng đã có nhiều sự chỉ đạo để giải quyết vấn đề dân di cư tự do. Cụ thể, các tỉnh có di dân đi phải phối hợp chặt chẽ với các tỉnh Tây Nguyên trong việc sắp xếp ổn định đối với dân di cư tự do đã đến trước ngày 13/3/2002; đồng thời nếu không thể đưa các hộ dân di cư tự do đến sau ngày 13/3/2002 về lại quê cũ, thì các tỉnh có dân đi phải có kế hoạch phối hợp với các tỉnh Tây Nguyên đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng để ổn định cho số hộ dân đó và phải kiên quyết ngăn chặn không để dân di cư tự do đến Tây Nguyên nữa.
Tuy nhiên, sự phối kết hợp ấy dường như còn quá lỏng lẻo, bBằng chứng là lượng dân di cư tự do đổ về Đắk Lắk và Đắc Nông vẫn không hề giảm.
http://www2.vietnamnet.vn/xahoi/2008/08/799446/
/Cm : các bro ĐỊNH SINH MẤY CHÁU ??? :shame:
Dân di cư tự do thường nhờ những người địa phương am hiểu địa bàn chỉ mối, hoặc sẵn sàng chi trả tiền cò từ 2 triệu đến 5 triệu/hộ cho những kẻ “chỉ trỏ” chuyên nghiệp đến những vùng đất có thể sinh sống và tồn tại.
Các hộ dân cử ra những người có sức khoẻ đi “tiền trạm” dựng lều trại, phá rừng làm nương rẫy, khi có lương thực họ mới đưa toàn bộ gia đình vào.
“Bến đáp” của dân di cư tự do đến là những cánh rừng già heo hút và sâu thẳm nên rất khó cho việc quản lý của chính quyền địa phương, khi phát hiện được thì là chuyện đã rồi! Để tồn tại, di dân phải nhờ vào kỹ năng hơn hẳn cư dân bản địa trong việc phá rừng làm nương rẫy và săn bắt động vật rừng, do đó tài nguyên rừng bị khai thác không thương tiếc.
Các cơ quan chức năng có trách nhiệm giữ rừng cố gắng đến mấy cũng chỉ hạn chế được phần nào, đôi khi còn gặp sự chống đối quyết liệt từ di dân.
Những con số báo động!
Ông Đỗ Ngọc Duyên - Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm tỉnh Đắc Nông cho biết, chỉ trong 2 tháng đầu năm 2008, các cơ quan chức năng đã phát hiện 201 vụ vi phạm lâm luật, trong đó có 68 vụ phá rừng làm nương rẫy với 47,62 ha bị tàn phá. Còn tại huyện Ea Súp (Đắk Lắk), 2 tháng đầu năm đã phát hiện 41 vụ vi phạm lâm luật, trong đó có 2 vụ di dân phá rừng làm nương rẫy với 2.834 m2 ở tiểu khu 278 và 288.
Năm 2007, các cơ quan chức năng tỉnh Đắk Lắk đã phát hiện 1.178 vụ vi phạm lâm luật với 31,9 ha rừng bị chặt phá; trên địa bàn có 1.406 trang trại, trong đó cấp giấy chứng nhận chỉ có 99 trang trại, chiếm 7,04%. Năm 2007, Đắc Nông đã phát hiện 872 vụ vi phạm lâm luật, trong đó có 171 vụ phá rừng làm nương rẫy với 125,54 ha.
Đa số các vụ phá rừng làm nương rẫy của di dân chủ yếu tập trung vào dịp Tết Nguyên đán. Do đó, đối với các chủ rừng gần như không có Tết vì họ phải duy trì 100% quân số để lo giữ rừng.
Ông Lương Vĩnh Linh - Giám đốc Vườn quốc gia Chư Yang Sin (huyện Krông Bông, Đắk Lắk) cho biết: “Lâm tặc không ăn Tết nên chúng tôi cũng không có Tết. Trong dịp này, chúng tôi đã phục bắt được 2 vụ vận chuyển gỗ Pơ-mu (gỗ quý hiếm thuộc nhóm IIA) với hơn 2,3 m3 gỗ. Tết cũng là dịp để các tay súng săn ráo riết vào rừng tìm thú để sát hại.”
Dịp Tết Nguyên đán năm ngoái, 40 con voọc vá chân đen (động vật cực kỳ quý hiếm) của Vườn Chư Yang Sin đã bị Hoàng Seo Quang và 4 tên khác xả súng giết chết, đem sấy khô để bán 1 triệu đồng/kg.
Gian nan, vất vả của người giữ rừng là thế, nhiều khi vì nhiệm vụ mà họ còn bị lâm tặc không ngần ngại tấn công phải đổ máu.
Lâm tặc ở đây cần nói rõ là có một bộ phận là những người di dân tự do. Mới đây, 3 cán bộ Lâm trường Đăk R’măng (huyện Đăk Glong, Đắc Nông) khi phát hiện dân di cư tự do phát rừng trái phép làm nương rẫy đã tiến hành ngăn cản và thu giữ dao, rựa của các đối tượng. Ngay lập tức, di dân ở đây huy động một lực lượng đông đảo vây bắt và trói 3 cán bộ lâm trường vào gốc cây, rồi hò hét nhảy múa xung quanh.
Lâm trường Đăk R’măng đã phải cử người tới thương lượng và trả lại dao, rựa đã thu, khi đó họ mới chịu thả 3 cán bộ.
Công ty lâm nghiệp Đăk Song (huyện Đăk Song, Đắc Nông) được giao bảo vệ, sản xuất kinh doanh hơn 11 ngàn ha rừng. Trong lâm phần này có nhiều gỗ nhóm I quí giá và đất đai phì nhiêu thích hợp cho sản xuất nông nghiệp, di dân tự do ở các địa phương khác kéo về ngang nhiên chặt phá cây rừng lấy gỗ, lấy đất sản xuất.
Mặc dù chính quyền địa phương và Công ty lâm nghiệp Đăk Song đã tạo điều kiện cấp đất sản xuất và cho xen canh trên diện tích đất công ty nhưng các hộ dân này vẫn ngang nhiên phá rừng lấy gỗ, lấy đất lập trang trại.
Khi lực lượng bảo vệ phát hiện vụ vi phạm nào và muốn xử lý thì ngay lập tức các hộ dân trên huy động hàng trăm người già, trẻ em và phụ nữ bao vây bảo vệ vòng trong, còn thanh thiếu niên bao vây vòng ngoài la hét khủng bố lực lượng thi hành nhiệm vụ.
Bài toán khó cho các tỉnh Tây Nguyên
Việc chăm lo cuộc sống, quy hoạch khu định cư, xây dựng cơ sở hạ tầng, cũng như cấp đất ở và đất sản xuất cho DDCTD là vấn đề hết sức nan giải cho các địa phương, trong khi chưa lo kịp đợt di dân vừa tới thì hàng ngày phải lo “tiếp đón” thêm di dân từ nơi khác đổ về.
Theo ông Phan Xuân Lĩnh - Chủ tịch huyện Ea Súp (Đắk Lắk), huyện đang “loay hoay” tập trung tồn bộ nguồn lực để xây dựng cơ sở hạ tầng, cấp đất ở và sản xuất cho 5000 khẩu là DDCTD ở xã mới thành lập Cư K’Bang. Trong khi đang trao đổi với chúng tôi, ông Lĩnh nhận được điện thoại từ xã Cư K’bang gọi về xin ý kiến chỉ đạo của huyện về việc xã vừa phát hiện 10 hộ di dân tự do với 59 khẩu đổ bộ vào cánh rừng của xã để phát rừng dựng nhà lập xóm, hiện xã đã đưa số dân này về sống tạm ở hội trường thôn để xin ý kiến của huyện.
Chủ tịch Huyện Ea Súp “lúng túng” chưa biết phải bố trí các hộ dân mới tới ở đâu vì phải xin ý kiến của tỉnh. Đất của Ea Súp chỉ còn đất có rừng, muốn bố trí cho di dân thì phải xin chuyển đồi mục đích sử dụng và việc quyết định chuyển đổi lại là của cấp trên.
Việc di dân tự do ồ ạt kéo về Đắk Lắk và Đắc Nông đã làm ảnh hưởng đến sự phát triển kinh tế, và tình hình an ninh trật tự của địa phương. UBND tỉnh Đăk Nông đã có công văn số 29/BC-UBND về việc xin ý kiến chỉ đạo của Chính phủ về di dân tự do ở Đắc Nông. Ngày 11/3/2008, Văn phòng Chính phủ đã có công văn số 1527/VPCP-NN, trong đó nêu ý kiến của Phó Thủ tướng Chính phủ Hoàng Trung Hải: “ UBND tỉnh Điện Biên (nơi có dân tới Đắc Nông) chỉ đạo các cơ quan chức năng và chính quyền các cấp tăng cường quản lý dân trên địa bàn, không để tình trạng dân di cư tự do… Phối hợp với Đắc Nông giải quyết số hộ dân di cư tự do trái phép ở xã Đăk Ngo…”.
Chính phủ cũng đã có nhiều sự chỉ đạo để giải quyết vấn đề dân di cư tự do. Cụ thể, các tỉnh có di dân đi phải phối hợp chặt chẽ với các tỉnh Tây Nguyên trong việc sắp xếp ổn định đối với dân di cư tự do đã đến trước ngày 13/3/2002; đồng thời nếu không thể đưa các hộ dân di cư tự do đến sau ngày 13/3/2002 về lại quê cũ, thì các tỉnh có dân đi phải có kế hoạch phối hợp với các tỉnh Tây Nguyên đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng để ổn định cho số hộ dân đó và phải kiên quyết ngăn chặn không để dân di cư tự do đến Tây Nguyên nữa.
Tuy nhiên, sự phối kết hợp ấy dường như còn quá lỏng lẻo, bBằng chứng là lượng dân di cư tự do đổ về Đắk Lắk và Đắc Nông vẫn không hề giảm.
http://www2.vietnamnet.vn/xahoi/2008/08/799446/
/Cm : các bro ĐỊNH SINH MẤY CHÁU ??? :shame: